Thứ Ba, 9 tháng 8, 2016

CÁI SỰ THỐI ĐI!

Nếu hạt lúc mì rơi xuống đất không thối đi thì nó không sinh hoa kết quả. Thực vậy, để có những cánh đồng lúa chín vàng, hạt lúa trĩu nặng, cũng cần phải có những hạt giống âm thầm đi vào lòng đất, từng ngày, từng giờ, lặng lẽ nẩy mầm trong đêm, vượt đất vươn lên…

Thật âm thầm lặng lẽ, nhưng luôn cống hiến không ngừng cho màu xanh cây lúa mãi vươn cao. Đây cũng là hình ảnh của những hy sinh âm thầm nơi những người mẹ, người cha cặm cụi nơi ruộng vườn, tần tảo sớm khuya, một nắng hai sương, bươn chải cho con cái miếng cơm hằng ngày. Đây cũng là hình ảnh của những hy sinh thật lặng lẽ như hàng vạn đôi tay của các công nhân đang miệt mài xây dựng, hay vẫn âm thần lặng lẽ, lặng lẽ như tiếng chổi tre của người phu quét rác, và lặng lẽ như những bước chân truyền giảng Tin Mừng. Cách đặc biệt đây chính là hình ảnh của các thánh tử đạo đã chấp nhận mục nát đời mình để làm nên cánh đồng truyền giáo thật xanh tươi bát ngát.

Thứ tư trong tuần 19 TN C - Thánh Lô-ren-sô
Lời Chúa: Ga 12,24-26":

24 Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình ; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác. 25 Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời. 26 Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy ; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha của Thầy sẽ quý trọng người ấy."



Thánh Lô-ren-xô (258) tử đạo, sinh ra tại miền Huescô, Tây Ban Nha trong một gia đình đạo đức, thánh thiện. Ngài sống quãng đời niên thiếu với sự ấp ủ yêu thương của cha mẹ. Ngài được cha mẹ uốn nắn, giáo dục trong sự kính sợ Chúa, tuân theo ý Chúa. Ngài đã được cha mẹ gửi sang Rô-ma du học và nơi đây, ngài đã được Đức Giáo hoàng Xystô chọn là tổng phó tế của Giáo triều Rô-ma.

Thầy phó tế Lô-ren-xô là người quản lý tài sản của Giáo Hội Rôma. Thầy đã sống một cuộc đời phục vụ mà không mong đền đáp. Thầy sống cho đi và cho đi không ngừng. Bất chấp cả tính mạng, Thầy gìn giữ người nghèo như là kho tàng quý báu của Giáo hội mà mỗi người đều phải trân trọng gìn giữ. Cuộc đời quản lý của Thầy thật lặng lẽ, âm thầm. Thế nhưng, bằng lời cầu nguyện, bằng lòng bác ái, nhất là cái chết tử đạo của ngài đã trổ sinh muôn vàn hoa trái nơi muôn vạn tâm hồn tín hữu.

Theo truyền thuyết, khi nhà vua đòi buộc ngài phải giao tài sản của Giáo hội cho nhà vua trong thời hạn 4 ngày. Sau thời hạn 4 ngày, Lô-ren-xô đến toà án cùng với một đám đông dân nghèo của thành phố La Mã, ngài nói với quan toà : “Này, đây là tài sản của Hội Thánh; hãy nói với hoàng đế, ráng gìn giữ cho cẩn thận, vì chúng tôi không còn có mặt ở đây để gìn giữ nữa.” Người ta bắt trói ngài, quăng lên giường sắt, và đặt Ngài nằm trên giường đã được nung đỏ. Ngài quyết một lòng trung thành với Đức Kitô. Thánh nhân tuy đau đớn thân xác tột độ, nhưng Ngài vẫn tươi cười chịu đựng những cực hình để được thông phần đau khổ với Thầy chí thánh Giê-su. Ngài đã về trời ngày 10/8/258 trong tình yêu vô biên của Thiên Chúa.

Mừng kính thánh Lô-ren-sô xin cho chúng ta biết sống quảng đại, dấn thân cho tin mừng. Xin đừng để cuộc đời mình chỉ là những hạt lúa trơ trụi, nhưng biết mục nát đời mình cho tin mừng được nở hoa giữa lòng thế giới hôm nay.


(http://tinvui.org/vi/news/Suy-Niem-Hang-Ngay/thanh-lo-ren-so-3384.html)

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2016

DẤU CHẤM HỎI

Đôi khi nghe bài bài hát « dấu chấm hỏi cuộc đời » của nhạc sĩ Thế Hiển, khiến chúng ta cũng bồi hồi với lời ca :

“Cha ơi, cha là ai? Mẹ ơi, mẹ là ai?
Cha ơi, cha ở đâu? Mẹ ơi, mẹ ở đâu?”

Vâng, có biết bao trẻ thơ cũng được sinh ra trong cuộc đời với thân phận con người, cũng như bao trẻ thơ khác khao khát sự yêu thương vỗ về của cha mẹ, nhưng sao cuộc đời lại quá bất công với những mảnh đời bất hạnh ấy. Những điều tưởng chừng như tất yếu, giản đơn: có cha, có mẹ, bi bô từng tiếng “ba”, tiếng “mẹ”,… lại trở nên quá xa vời, chỉ thoáng ẩn hiện trong giấc mơ nồng say của biết bao trẻ mồ côi. 

Lời hát thật ray rứt làm sao với vấn nạn :

“Tại sao sinh em trong cuộc đời mà sao không cho em tình người
Tại sao em lang thang lạc loài em nào có tội gì đâu”

Lời bài hát khiến chúng ta nhớ lại câu chuyện kể về “Cô bé bán diêm”. Chuyện kể rằng: ”cô bé đốt từng que diêm, từng que diêm, … mãi cho đến que diêm cuối cùng với hy vọng mong manh được gặp lại bà ngoại thân yêu. Và rồi cô bé ra đi trong thanh thản, bình an cùng hình dáng ngoại khuất dần trên thiên đường”. 

Lẽ nào những tuổi thơ ấy, những con người vô tội nhỏ bé ấy lại phải chịu chung một cảnh ngộ như thế! Chúng mãi sống trong trăn trở, tủi nhục, lo từng miếng cơm manh áo che thân với ước mong thầm kín một ngày nào đó được trở về trong vòng tay âu yếm, chở che của người cha, người mẹ. Liệu ước mơ ấy có trở thành hiện thực? Lời giải đáp cũng chính là dấu chấm hỏi đặt giữa cuộc đời cho tất cả chúng ta.



Thứ Ba trong tuần 19 thường niên C
Lời Chúa: Mt 18,1-5.10.12-14:

1 Lúc ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng : "Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời ?" 2 Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông 3 và bảo : "Thầy bảo thật anh em : nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.
4 "Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời.
5 "Còn ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy. 10 "Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này ; quả thật, Thầy nói cho anh em biết : các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. 12 "Anh em nghĩ sao ? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao ? 13 Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc. 14 Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.

Lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy: Trẻ em thật đáng yêu biết bao ! Chúng hiền lành, đơn sơ và luôn tự hào về cha về mẹ. Niềm tự hào đó cũng đồng nghĩa luôn tín thác vào cha mẹ. Với thái độ đó, Chuá Giê-su luôn yêu thích trẻ thơ. Ngài thường chúc lành cho các em. Tình thương của Chúa đối với các em thật đặc biệt khi Ngài tỏ dấu bất bình với các môn đệ: “hãy để các trẻ nhỏ đến cùng Thầy, đừng ngăn cản chúng vì Nước trời dành cho những người giống như chúng”. Và Chúa còn kêu gọi chúng ta hãy có tâm hồn trẻ thơ để xứng đáng vào Nước Trời.

Hơn nữa, trẻ thơ mà Chúa muốn nói đến còn là những con người bé mọn, hèn kém trong xã hội. Họ đáng thương và cần sự nâng đỡ của chúng ta. Đừng khinh khi họ. Nhưng hãy ân cần đón tiếp họ là đón tiếp chính Chúa.

Ước gì tuổi thơ trong giáo xứ chúng ta luôn được sống trong vòng tay nâng đỡ của cha mẹ. Ước gì những con người bất hạnh ở chung quanh chúng ta luôn được sự đùm bọc che chở của cộng đoàn chúng ta. Xin đừng để những mảnh đời bé mọn phải tủi hổ, lặng lẽ cô quặn giữa cộng đoàn xứ đạo chúng ta.

Lạy Chúa Giê-su, với tình yêu của người cha đầy lòng nhân ái, Chúa đã từng nâng niu và chúc phúc cho tuổi thơ. Chúa vỗ về tuổi thơ. Chúa cầu mong cho tuổi thơ được lớn lên trong vòng tay yêu thương của mọi người. Xin Chúa hãy nhìn đến những tuổi thơ đang bị đánh cắp. Những trẻ thơ bị cha mẹ bỏ rơi đang phải sống vật lộn từng ngày với mưa nắng khắc nghiệt trong đời. Những trẻ thơ lem luốt lầm than vì sự thiếu trách nhiệm của cha mẹ. Những trẻ thơ đang sống trong lo sợ từng ngày vì sự bạo hành của gia đình và xã hội. Xin cho các trẻ thơ đó được sống an vui trong tình thương với đầy đủ trách nhiệm của cha mẹ. Xin cho các bạn tuổi thơ luôn tìm được sự hồn nhiên vui tươi trong lứa tuổi của mình. 

Lạy Chúa, xin dạy chúng con nên như trẻ thơ để chúng con biết tin tưởng và phó thác trong bàn tay quan phòng của Chúa là Cha. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Quy Luật Của Cuộc Sống

Thứ hai tuần 19 thường niên 
Thánh Đaminh, linh mục. Lễ nhớ.

* Thánh nhân sinh quãng năm 1170, tại Ca-lê-ru-ê-ga, Tây Ban Nha. Người học thần học tại Pa-len-xi-a rồi làm kinh sĩ giáo phận Ốt-ma. Trước hết, người quy tụ một số phụ nữ về sống tại Pơ-rô-vin-lơ (Pháp), theo một tu luật, rồi sau người lập Dòng Anh Em Thuyết Giáo tại Tu-lu-dơ để đối lại lạc giáo Ca-tha. Chính người đã chiến đấu với lạc giáo bằng lời giảng thuyết, bằng gương sáng và đã thu hoạch được kết quả khả quan. Người muốn các anh em trong Dòng phải sống khất thực, và lời giảng dạy phải xuất phát và được nuôi dưỡng bằng chiêm niệm. Người đã đặt trung tâm Dòng ở Rôma trước khi qua đời ở Bô-lô-nha ngày 6 tháng 8 năm 1221.



Bác sĩ Ý Antinori đã tạo ra một chấn động mạnh trong lương tâm nhân loại khi ông tuyên bố việc tạo sinh con người theo phương pháp vô tính. Phương pháp tạo sinh vô tính đã được áp dụng thành công vào việc sản sinh ra con cừu có tên là Doli tại Anh Quốc cách đây vài năm và đã được áp dụng vào những loài vật khác nhau từ chuột đến bò, heo. Vấn đề cần đặt ra không phải là chuyện phương pháp kỹ thuật tạo sinh vô tính có hoàn hảo không. Tất nhiên, đem thí nghiệm tạo ra một con người mà không biết chắc sẽ sinh ra một con người bình thường hay một quái thai, quả là một hành động liều lĩnh, vô trách nhiệm. Nhưng ngay cả khi phương pháp tạo sinh vô tính đã được nghiên cứu tới mức hoàn hảo đi nữa thì câu hỏi vẫn là con người có quyền sản sinh vô tính con người không? Không riêng gì những con người có niềm tin tôn giáo mà ngay cả với những ai không thuộc tôn giáo nào đi nữa, đã là con người có lương tri, người ta không thể trốn tránh một câu hỏi như thế.

Tựu trung, đạo đức vẫn luôn luôn là chiều kích bao trùm toàn bộ mọi khía cạnh của cuộc sống con người. Trong bất cứ sinh hoạt nào, con người cũng luôn luôn phải tự hỏi: Tôi có được phép làm điều này không? Tôi phải cư xử như thế nào cho xứng với phẩm giá con người? Ðã làm người là phải chấp nhận những giới hạn. Không ai được hỏi ý kiến khi sinh ra. Không ai chọn lựa cha mẹ, quê hương để sinh ra. Con người đến trong cõi đời không do chọn lựa của mình. Ðiều ấy cho thấy tính giới hạn là tất yếu đối với con người. Cái chết lại càng là một khẳng định về những giới hạn ấy, mà đã có giới hạn, cho nên con người không thể sống mà không tuân theo những qui luật của cuộc sống. Bên cạnh những qui luật của thiên nhiên, quan trọng hơn cả là những qui luật đạo đức. Chỉ khi nào tuân hành những qui luật đạo đức ấy, con người mới có thể triển nở trong nhân cách và thành toàn.

Lời Chúa: Mt 17, 21-26:

Khi ấy, các môn đệ và Chúa Giêsu còn đang ở Galilêa, thì Chúa Giêsu bảo các ông rằng: "Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết người, nhưng ngày thứ ba, Người sẽ sống lại". Các môn đệ rất đỗi buồn phiền.

Khi các ngài đến Capharnaum, thì những người thu thế đền thờ đến gặp Phêrô và hỏi rằng: "Thầy các ông không nộp thuế "đền thờ' sao?" Ông nói: "Có chớ".

Khi ông về đến nhà, Chúa Giêsu hỏi đón trước rằng: "Simon, con nghĩ sao? Vua chúa trần gian thu thuế má hạng người nào? Đòi con cái mình hay người ngoài?" Ông thưa rằng: "Đòi người ngoài". Chúa Giêsu bảo ông rằng: "Vậy thì con cái được miễn. Nhưng để chúng ta không làm cho họ vấp phạm, con hãy ra biển thả câu: con cá nào câu lên trước hết thì bắt lấy, mở miệng nó ra, sẽ thấy một đồng tiền, con hãy lấy tiền đó mà nộp cho họ, trả phần Thầy và phần con".

Là người tín hữu Kitô chúng ta được mời gọi để suy nghĩ về thân phận con người dưới ánh sáng mầu nhiệm nhập thể. Chỉ trong Ngôi Lời nhập thể làm người, chân lý về con người mới được sáng tỏ. Chúng ta biết về mình và chúng ta biết phải sống như thế nào cho ra người khi nhìn vào con người và cuộc sống của Chúa Giêsu. Trong thư gởi cho giáo đoàn Philipphê, thánh Phaolô đã tuyên xưng mầu nhiệm nhập thể như sau: "Chúa Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì sự ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế. Ngài lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết và chết trên cây thập tự".

Quả thật, Chúa Giêsu là mẫu gương của vâng phục. Suốt ba mươi năm ẩn dật tại Nazareth, Ngài đã vâng phục cha mẹ, tuân thủ các Lề Luật của Môsê. Tin Mừng hôm nay ghi lại việc Ngài đóng thuế cho đền thờ, đây là một điển hình của rất nhiều cử chỉ vâng phục mà Chúa Giêsu đã thể hiện trong suốt cuộc đời trần thế của Ngài.

Vâng phục là nói lên tính cách bất toàn và giới hạn của thân phận con người. Ðã làm người, Chúa Giêsu đã không đi ra ngoài những qui luật ấy của thân phận con người, nhưng chính vì vâng phục mà Ngài đã chọn kiếp sống con người. Ngài là một mẫu người hoàn hảo. Hoàn hảo không phải vì không có giới hạn trong kiếp người mà chính là vì đã vâng phục. Thánh Phaolô đã khẳng định rằng: "Chính vì Ngài đã vâng phục mà Thiên Chúa đã siêu tôn Ngài và tặng ban cho Ngài danh hiệu, vượt lên trên muôn ngàn danh hiệu".

Vâng phục để được suy tôn, tự hạ để được nâng lên. Sống những giới hạn của kiếp người với tinh thần trách nhiệm để được là người hơn. Ðó là qui luật của cuộc sống mà Chúa Giêsu đã để lại cho chúng ta.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)







Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2016

Sống tỉnh tảo hay tỉnh thức!

Có một người kể rằng: Nghe ai đó quảng cáo “Nấm tróc ăn ngon lắm”, bạn tôi liền trổ tài đầu bếp. Trong ngày sinh nhật của nó, nó làm nấm rồi chế biến thức ăn rất ngon. Trước khi nhập tiệc, nó tuyên bố : sẽ đãi chúng tôi một món ăn lạ, nhưng hãy an tâm vì nó đã cho con chó ăn thử rồi. Tiệc sinh nhật sắp kết thúc, trong lúc mọi người đang vui vẻ, đứa em của bạn tôi chạy về vừa nói vừa thở : “Chi Duyên ơi, con chó nó chết rồi”. Không ai bảo ai, chúng tôi chạy tán loạn, ai cũng muốn đi bằng phương tiện nào đó đến bệnh viện nhanh nhất. Ngay lúc đó, người ta kéo xác con chó mới bị đụng xe về, mọi người thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát chết.

Tôi thầm nghĩ : Cuộc sống đời này chỉ là tạm thời, ai cũng sẽ chết, thế mà người ta lại lo lắng, chăm sóc, bảo vệ. Nhưng bên cạnh sự sống này còn có một sự sống bất diệt, một cuộc sống cần phải gìn giữ hơn lại bị coi là thứ yếu vì không mấy người sợ phải chết đời đời.

Chúa Nhật tuần 19 thường niên năm C
Lời Chúa: Lc 12, 32-48

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Hỡi đoàn bé nhỏ, các con đừng sợ, vì Cha các con đã vui lòng ban nước trời cho các con. Các con hãy bán những của các con có mà bố thí. Hãy sắm cho các con những túi không hư nát, và kho tàng không hao mòn trên trời, là nơi trộm cướp không lai vãng và mối mọt không làm hư nát. Vì kho tàng các con ở đâu, thì lòng các con cũng ở đó. "Các con hãy thắt lưng, hãy cầm đèn cháy sáng trong tay, và hãy làm như người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ về gõ cửa, thì mở ngay cho chủ. Phúc cho những đầy tớ nào khi chủ về còn thấy tỉnh thức: Thầy bảo thật các con, chủ sẽ thắt lưng, đặt chúng vào bàn ăn, và đi lại hầu hạ chúng. Nếu canh hai hoặc canh ba, chủ trở về mà gặp thấy như vậy, thì phúc cho các đầy tớ ấy. Các con hãy hiểu biết điều này là nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, ắt sẽ tỉnh thức, không để nó đào ngạch nhà mình. Cho nên các con hãy sẵn sàng: vì giờ nào các con không ngờ, thì Con Người sẽ đến". Phêrô thưa Người rằng: "Lạy Thầy, Thầy nói dụ ngôn đó chỉ về chúng con hay về mọi người?" Chúa phán: "Vậy con nghĩ ai là người quản lý trung tín khôn ngoan mà chủ đã đặt coi sóc gia nhân mình, để đến giờ phân phát phần lúa thóc cho họ? Phúc cho đầy tớ đó, khi chủ về, thấy nó đang làm như vậy. Thầy bảo thật các con, chủ sẽ đặt người đó trông coi tất cả gia sản mình. Nhưng nếu đầy tớ ấy nghĩ trong lòng rằng: "Chủ tôi về muộn", nên đánh đập tớ trai tớ gái, ăn uống say sưa: chủ người đầy tớ ấy sẽ về vào ngày nó không ngờ, vào giờ nó không biết, chủ sẽ loại trừ nó, và bắt nó chung số phận với những kẻ bất trung. Nhưng đầy tớ nào đã biết ý chủ mình mà không chuẩn bị sẵn sàng, và không làm theo ý chủ, thì sẽ bị đòn nhiều. Còn đầy tớ nào không biết ý chủ mình mà làm những sự đáng trừng phạt, thì sẽ bị đòn ít hơn. Vì người ta đã ban cho ai nhiều, thì sẽ đòi lại kẻ ấy nhiều, và đã giao phó cho ai nhiều, thì sẽ đòi kẻ ấy nhiều hơn".

Kết quả hình ảnh cho chúa nhật 19 thường niên c


Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy sắm sẵn cho mình một gia tài trên trời, là nơi không có mối mọt, không có trộm cắp. Gia tài đó được xây dựng trên việc lành phúc đức khi mà chúng ta biết cho đi. Cho đi tiền bạc, thời giờ để phục vụ, để yêu thương. Cuộc sống con người tựa như một quản gia của Thiên Chúa. Thiên Chúa rộng rãi ban cho chúng ta muôn vàn ơn lành hồn xác, không phải để ta thỏa mãn bản thân mà để ta có điều kiện phục vụ mọi người. Ngày Chúa đến. Chúa không hỏi gia tài Chúa ban còn hay mất mà Chúa hỏi chúng ta đã làm gì với nén bạc Chúa trao? Đã tiêu xài cho bản thân hay sinh lời cho Chúa?

Thế nhưng, khi nhìn vào cuộc sống hôm nay, người ta chỉ thấy bon chen, ích kỷ. Con người sống dành giật nhau, “cá lớn nuốt cá bé”. Cuộc sống như một chiến trường mà con người luôn phải tỉnh thức để chiến đấu, để tồn tại trong thế giới lắm thị phi. Con người dường như không có giờ để nghĩ tới đời sau vì cái ăn, cái mặc, và cả cái tính đua đòi đã làm con người không còn thời giờ nghĩ tới đời sau. Con người bước vào trần thế như đang lâm vào một thế trận luôn phải chiến đấu để tồn tại, để thắng hơn người. Con người đã “tối mày tối mặt” bởi những chuyện trần gian mà quên tìm kiếm Nước Trời.

Con người sống như thể chỉ có đời này. Họ vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn cưới vợ gả chồng . . . Cuộc đời tưởng chừng chỉ đi loanh quanh trong vòng luẩn quẩn đấy đã dẫn dắt con người như lạc trong một mê hồn trận của danh lợi thú trần gian. Con người chỉ lo tích trữ tiền cho đời này mà quên còn phải tích đức cho đời sau. Con người nhiều khi dám đánh đổi cả mạng sống mình vì tiền nhưng họ lại ngại hy sinh, ngại tích đức cho đời sau!

Cuộc đời là phù vân. Nếu con người biết cuộc đời này chẳng là gì so với sự sống đời đời sẽ giúp con người biết dùng đời này để mua lấy đời sau. Chúa không bảo chúng ta bỏ đời này, chê ghét đời này, mà Chúa bảo chúng ta phải biết dùng đời này để tích góp sự sống đời sau. Đời nà sẽ qua đi nhưng chúng ta sẽ được gì ở đời sau? Hãy biết dùng đời này để tìm kiếm Nước Thiên Chúa. Đừng vì mải mê trong danh lạc thú mà đi ngược đường về trời. 

Xin cho chúng ta luôn biết tỉnh thức để chiến thắng những mê muội trần gian. Xin đừng vì những danh lợi thú mau qua mà đánh mất gia tài trên trời. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016

Một con chó biết ơn!

Chó con trong nhà.
Chó con được ăn những đồ thừa, không những nó bằng lòng mà còn tỏ niềm vui mừng và biết ơn nữa. Trẻ con trong nhà thì sao? Không phải lúc nào chúng cũng biết ơn, cảm ơn dù chúng được chăm lo rất nhiều, chúng không thấy vì được quá nhiều đặc ân, quá thường xuyên.

Bà lương dân này chẳng được dạy dỗ, chẳng được ân huệ gì, bà lại có niềm tin thật mạnh đó là điều thiết yếu Đức Giêsu muốn Người không nói bà phải tỏ ra ngoan ngoãn phục tùng, Người không tra hỏi về đời tư của bà. Như bất cứ một kẻ nào đó đến với Người, cầu khẩn Người, với cảnh cùng khổ của mình, với lòng tin cậy được nhận lời.

Thứ tư tuần 18 thường niên.
Lời Chúa: Mt 15, 21-28

Khi ấy, ra khỏi đó, Chúa Giêsu lui về miền Tyrô và Siđon, thì liền có một bà quê ở Canaan từ xứ ấy đến mà kêu cùng Người rằng: "Lạy Ngài là con Vua Đavít, xin thương xót tôi: con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm".

Nhưng Người không đáp lại một lời nào. Các môn đệ đến gần Người mà rằng: "Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi". Người trả lời: "Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel".

Nhưng bà kia đến lạy Người mà nói: "Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi". Người đáp: "Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó". Bà ấy đáp lại: "Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống".

Bấy giờ, Chúa Giêsu trả lời cùng bà ấy rằng: "Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy". Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành.

Bà ấy liền bái lạy và thưa với Người rằng: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!” Người đáp: “Không lên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.” Bà ấy nói: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trênbàn chủ rơi xuống.” Bấy giờ Đức Giêsu đáp: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao thì sẽ được vậy.” Từ giờ đó con gái bà được khỏi. (Mt. 15, 25-28)

Có nhiều người lương dân biết xưng tụng, kêu van danh Đức Kitô, trong khi những Kitô hữu nghe danh người xưa kia mà nay lại không biết kêu cầu Người. Hay ngay cả khi họ nghĩ đến Người, hiểu biết Người bây giờ, họ vẫn điếc chẳng nghe Tin Mừng của Người, mù không thấy những phép lạ của Người, sự phục sinh của Người, câm không nói về Người.

Thái độ của Đức Giêsu trong đoạn Tin Mừng này không được đáng mền. Những câu: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật, bà muốn sao thì sẽ được vậy.” Cho người ta thấy Đức Giêsu rất cảm thương, tốt lành và kính chuộng những kẻ hèn mọn và nghèo khổ.

Thánh Mát-thêu cho chúng ta thấy một Đức Giêsu có óc bè phái: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi.” Có óc kinh bỉ: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.”

Nhưng kìa: Đức Giêsu hoàn toàn không phải thế, Thánh sử muốn dạy chúng ta biết lắng nghe và hiểu rõ bài học này.

Chúng ta hãy thành khẩn.

Còn chúng ta ngày nay thì sao?

Không còn đề cập đến vấn đề đức tin nữa, nó làm chúng ta mù quáng bằng đủ mọi thứ bào chữa để che đậy lòng thiếu đức tin của chúng ta.

Nếu người lương dân biết tin vào Đức Kitô thì càng có lý mạnh mẽ đòi chúng ta càng xây dựng niềm tin vào Đức Kitô biết bao! và phải làm cho Người trở lên sống động nơi chúng ta và nơi mọi người đến chừng nào! vì chúng ta hiểu biết Người hơn lương dân gấp bội.

( http://www.giaophanlongxuyen.org/NewsDetail.aspx?ID=20160730102858)

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2016

Phao cứu hộ!

Có chuyện ngụ ngôn kể rằng: có hai con ếch cùng bị rơi vào một cái chén đựng đầy kem. Một con ếch bi quan thất vọng nói: Chúng ta sẽ chết đuối mất. Nó khóc thật nhiều và với nỗi tuyệt vọng cuối cùng, nó giơ chân lên như để nói lời vĩnh biệt!.

Trong khi đó con ếch còn lại rất lạc quan, nó nghĩ: tuy chưa thể thoát khỏi nơi đây nhưng không thể ngồi chờ chết. Thế là nó bắt đầu bơi để tìm cách thoát thân, càng bơi vô tình nó đã khiến kem trở thành bơ. Thề là ếch dần đứng lên được lớp bơ trên cùng rồi vui mừng nhảy ra khỏi miệng chén.
Bài học ở đây là gì? Thật dễ nhận ra: đừng chờ chết, hãy cứ bơi đi!

Song le, là người ky-tô hữu chúng ta còn có một phao cứu hộ là Thiên Chúa. Hãy bám vào Thiên Chúa mỗi khi gặp những gian nan thử thách trong cuộc đời. Hãy trông cậy vào Chúa vì Ngài sẽ không bỏ quên dân Ngài. Ngài là Đấng quan phòng luôn gìn giữ mọi sự theo thánh ý Ngài, miễn là chúng ta biết trao vào tay Chúa những khó khăn của chúng ta.

Thứ Ba trong tuần 18 Thường Niên C
Lời Chúa: Mt 14,22-36:

22 Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. 23 Giải tán họ xong, Người lên núi một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình. 24 Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió. 25 Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. 26 Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau : "Ma đấy !", và sợ hãi la lên. 27 Đức Giê-su liền bảo các ông : "Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !" 28 Ông Phê-rô liền thưa với Người : "Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài." 29 Đức Giê-su bảo ông : "Cứ đến !" Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su. 30 Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên : "Thưa Ngài, xin cứu con với !" 31 Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói : "Người đâu mà kém tin vậy ! Sao lại hoài nghi ?" 32 Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng ngay. 33 Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói : "Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa !"

34 Khi qua biển rồi, thầy trò lên đất liền, vào Ghen-nê-xa-rét. 35 Dân địa phương nhận ra Đức Giê-su, liền tung tin ra khắp vùng, và người ta đem tất cả những kẻ đau ốm đến với Người. 36 Họ nài xin Người cho họ chỉ sờ vào tua áo của Người thôi, và ai đã sờ vào thì đều được khỏi.

Lời Chúa hôm nay là bằng chứng tình thương của Chúa luôn ở bên chúng ta. Giữa muôn thử thách trong cuộc đời đôi khi làm chúng ta chao đảo, muốn nhấn chìm chúng ta trong bể khổ thì bàn tay Chúa sẽ nhẹ nhàng dìu dắt chúng ta qua những hiểm nguy. Miễn sao chúng ta biết đặt niềm tin nơi Chúa. Tông đồ Phêrô bị quở trách vì kém lòng tin, vì còn hoài nghi về sự hiện diện của Chúa. Phải chăng Chúa cũng đang nhắc nhở chúng ta đừng hoài nghi về sự hiện diện của Chúa. Hãy phó thác đường đời cho Chúa. Hãy để cho Chúa bồng ẵm chúng ta đi qua những nẻo đường khó nguy trần gian.

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Con chim cú mù!

Một người hồi giáo làm nghề đập đá có thói quen vào đền thờ cầu nguyện với đức Ala. Ngày nào anh cũng thấy một con chim cú mù đứng bất động trên vách tường, trước mặt là một con chim cú khác mang thức ăn đến cho nó. Cảnh tượng ấy làm cho anh suy nghĩ: “Đấng Ala quan tâm lo lắng cho cả một con chim cú mù. Còn ta, tại sao lại luôn lo lắng về của ăn hằng ngày. Ta phải biết phó thác cuộc đời cho sự quan phòng của đấng Ala”. Thế là anh ta bỏ nghề và ngày ngày đến trước đền thờ, để chờ đấng Ala săn sóc như là săn sóc cho con chim cú mù.
Một người bạn biết chuyện, đến khuyên: “Tôi nghĩ là anh chưa hiểu được điều mà đấng Ala muốn nói với anh qua hình ảnh hai con chim. Ngài không hề muốn bạn trở thành con chim cú mù, nhưng hãy học lấy tấm gương của con chim cú lành mạnh”.

Thứ Hai trong tuần 18 TNC

Lời Chúa: Mt 14,13-21:

13 Nghe tin ấy, Đức Giê-su lánh khỏi nơi đó, đi thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đông đảo dân chúng từ các thành đi bộ mà theo Người. 14 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ.

15 Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người : "Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn." 16 Đức Giê-su bảo : "Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn." 17 Các ông đáp : "Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá !" 18 Người bảo : "Đem lại đây cho Thầy !" 19 Rồi sau đó, Người truyền cho dân chúng ngồi xuống cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ. Và môn đệ trao cho dân chúng. 20 Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy. 21 Số người ăn có tới năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.

Vâng, Thiên Chúa đã tạo dựng con người giống hình ảnh Chúa. Một hình ảnh có tình yêu, có trái tim rung nhịp yêu thương. Một hình ảnh là hiện thân của tình yêu Chúa sống giữa anh em mình. Thế nên, con người phải biết yêu thương. Con người phải biết chạnh lòng xót thương. Thiên Chúa không dựng nên chúng ta như là một người vô dụng mà là một con người hữu ích cho anh em. Thiên Chúa dựng nên E-và để mang lại niềm vui cho A-đam. Ngài cũng dựng nên từng người chúng ta để mang lại niềm vui và hạnh phúc cho tha nhân. 

Hôm nay, Chúa đề nghị các môn đệ hãy lo cho họ ăn. Các môn đệ lẩn tránh, từ chối. Các ông chỉ muốn giải tán là phương án tốt nhất. Các ông muốn sống cung cách “Mackeno”. Nhưng Chúa vẫn đòi các ông không thể từ chối giúp đỡ tha nhân. Các ông phải hành động vì tình liên đới với tha nhân. Các ông phải có tránh nhiệm với những cảnh đời bất hạnh mà Chúa gửi đến. Đây cũng là sứ điệp mà Chúa muốn gửi đến với chúng ta. Chúng ta thích an nhàn. Chúng ta không muốn liên luỵ. Nhưng là hình ảnh của Chúa chúng ta phải hoạ lại tình yêu của Chúa giữa thế gian. Là hình ảnh của Chúa chúng ta phải biết chạnh lòng thương xót anh em và dấn thân phục vụ vì hạnh phúc anh em, dẫu có phải hao mòn thân xác, nhưng vì Chúa, vì tin mừng chúng ta luôn sẵn sàng phục vụ. Amen!