Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016

Thiên đường địa ngục

Một vị tướng quân đến gặp thiền sư Ekaku hỏi:
- Bạch thầy, thiên đường hay địa ngục có thật hay không?
- Thế ngài là ai?
- Tôi là tướng quân.
Bất ngờ, thiền sư cười lớn:
- A ha! Thằng ngốc nào cho ông làm tướng vậy, trông ông giống anh hàng thịt.
Tướng quân nổi giận, rút gươm:
- Tao băm xác mi ra !!!
Thiền sư vẫn điềm tĩnh:
- Này là mở cửa địa ngục.
Chợt giác ngộ, vị tướng sụp xuống lạy:
- Xin… xin thầy tha lỗi cho cử chỉ thô bạo vừa rồi của tôi.
- Này là mở cửa thiên đường – thiền sư Ekaku mỉm cười.

Thứ Tư trong tuần 14 thường niên C
Lời Chúa: Mt 10,1-7:
1 Rồi Đức Giê-su gọi mười hai môn đệ lại, để ban cho các ông quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.
2 Sau đây là tên của mười hai Tông Đồ : đứng đầu là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, rồi đến ông An-rê, anh của ông ; sau đó là ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê và ông Gio-an, em của ông ; 3 ông Phi-líp-phê và ông Ba-tô-lô-mê-ô ; ông Tô-ma và ông Mát-thêu người thu thuế ; ông Gia-cô-bê con ông An-phê và ông Ta-đê-ô ; 4 ông Si-môn thuộc nhóm Quá Khích, và ông Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, là chính kẻ nộp Người. 5 Đức Giê-su sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng : 
"Anh em đừng đi về phía các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của dân Sa-ma-ri. 6 Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en. 7 Dọc đường hãy rao giảng rằng : Nước Trời đã đến gần.

Thiên đường, địa ngục không hẳn là chỗ con người tới sau khi chết mà có thể, nó ở đây và bây giờ! Lành, dữ đều do bản thân của chúng ta. Chính chúng ta quyết định về phận số của mình. Chính chúng ta cũng góp phần làm cho thế giới này thành thiên đàng hay hoả ngục từ lối sống của chúng ta.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy ra đi đẩy lùi sự dữ. Chúa sai 12 tông đồ ra đi làm cho thế giới này tốt đẹp hơn. Chúa cũng mời gọi chúng ta dấn thân làm cho thế giời này không còn bóng tối của ma quỷ thống trị. Chúa mời gọi chúng ta không chỉ thống trị sự dữ mà còn đẩy lùi sự dữ ra khỏi cuộc sống của chúng ta. 

Cuộc sống hôm nay có quá nhiều cám dỗ. Dòng đời có quá nhiều cạm bẫy của ma quỷ. Có biết bao người đã sa vào cám dỗ của xác thịt để sống buông thả. Có biết bao người đã lao vào vòng xoáy của danh vọng để rồi sống lừa dối, gian ác. Có biết bao người để lòng tham thống trị khiến họ sống thiếu công bằng bác ái với anh em. Thế giới hôm nay rất cần những những tông đồ ra đi để xây dựng thế giới này tốt đẹp hơn.

Xin cho chúng ta luôn quảng đại đáp lại tiếng Chúa kêu mời để ra đi làm cho thế giới này thấm nhuần tin mừng của Chúa. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2016

LÒNG TIN


Người ta kể rằng: có một thiếu phụ sống rất bi quan. Cô cảm thấy dường như Chúa đã bỏ rơi mình. Một lần kia, thiếu phụ đang đi trên đường và gặp một linh mục, sau câu chào hỏi, linh mục đã nói với thiếu phụ rằng: Cô có dám buông tay cho đứa bé rớt xuống đất không?
Thiếu phụ nhìn linh mục với sự ngạc nhiên, không hiểu sao ngài lại nói như thế?
Linh mục nói tiếp: Nếu có ai trả cho cô một số tiền lớn để buông đứa bé cho rơi xuống đất, cô có chịu không?
Thiếu phụ trả lời: Dù ai có cho tiền nhiều như sao trên trời tôi cũng không đời nào buông con tôi rơi xuống cách đau đớn như vậy.
Lúc ấy, linh mục ôn tồn bảo: Thiên Chúa là người cha nhân lành, Ngài sẽ không bao giờ để con cái Ngài rơi xuống hố thẳm của đau khổ đâu!
Nghe lời đó, thiếu phụ bừng tỉnh, và dường như cô không còn bi quan trong cuộc sống nữa. 

Thứ Hai trong tuần 14 thường niên C
Lời Chúa: Mt 9,18-26:
18 Người còn đang nói với họ như thế, thì bỗng một vị thủ lãnh đến gần bái lạy Người và nói : "Con gái tôi vừa mới chết. Nhưng xin Ngài đến đặt tay lên cháu, là nó sẽ sống." 19 Đức Giê-su đứng dậy đi theo ông ấy, và các môn đệ cũng đi với Người.
20 Bỗng một người đàn bà bị băng huyết đã mười hai năm tiến đến phía sau Người và sờ vào tua áo của Người,21 vì bà nghĩ bụng : "Tôi chỉ cần sờ được vào áo của Người thôi là sẽ được cứu !" 22 Đức Giê-su quay lại thấy bà thì nói : "Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu chữa con." Và ngay từ giờ ấy, bà được cứu chữa.
23 Đức Giê-su đến nhà viên thủ lãnh ; thấy phường kèn và đám đông xôn xao, Người nói : 24 "Lui ra ! Con bé có chết đâu, nó ngủ đấy !" Nhưng họ chế nhạo Người. 25 Khi đám đông bị đuổi ra rồi, thì Người đi vào, cầm lấy tay con bé, nó liền trỗi dậy. 26 Và tin ấy đồn ra khắp cả vùng.

Cuộc đời vẫn thường có những trái ngang. Dòng đời không thiếu những bất trắc xảy ra, khiến chúng ta dễ thất vọng về những gì chúng ta đang có. Hãy tin tưởng vào Thiên Chúa. Hãy chạy đến cùng Thiên Chúa. Ngài sẽ không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Ngài sẽ làm những điều tốt đẹp nhất cho dân Ngài.
Ông hội trưởng có lẽ đã từng đi “vái tứ phương” để tìm thầy chạy thuốc cho đứa con cưng của mình. Người phụ nữ có lẽ đã đi đến đường cùng, nên đánh liều xông thẳng vào Chúa, chỉ mong được chạm vào Chúa, với hy vọng nho nhỏ là được lành bệnh. Họ đã được toại nguyện. Người phụ nữ cảm thấy nhẹ mình. Không còn khổ sở vì căn bệnh đã kéo dài suốt 12 năm. Ông hội trưởng cảm thấy hạnh phúc vì đứa con đã ngồi dạy, ăn uống bình thường. Có lẽ họ rất vui vì được Chúa nhận lời họ. Niềm tin của họ vào Chúa đã được bù đắp bằng ơn lành Chúa ban cho họ. Họ đã được giải thoát khỏi đau khổ bằng sức mạnh và quyền năng của Chúa.
Nguyện xin Thiên Chúa luôn nâng đỡ trợ giúp chúng ta vượt qua khó khăn, thử thách và ban cho chúng ta một đức tin vững vàng, để chúng ta luôn tin rằng: Thiên Chúa là người Cha đầy nhân ái, bao dung, Ngài sẽ làm những điều tốt đẹp nhất cho cuộc đời của chúng ta.Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2016

Trở Nên Môn Đệ Chúa

Hôm qua, ngày 2.7.2016, trong huấn từ của Đức Cha Tôma Nguyễn Văn Trâm - GM. GP. Bà Rịa ngày mừng Tân Chánh xứ Đaminh Nguyễn Đức Quỳnh như sau: .Tôi cám ơn Cha đã vâng lời Đấng Bản Quyền về coi sóc đoàn chiên Chánh Tòa. Mặc dù số giáo dân không nhiều bằng Giáo xứ Phước Lâm, nhưng giáo xứ Chánh Tòa có nhiều hoạt động cấp giáo phận hơn, chắc chắc cũng sẽ có nhiều vất vả, lo toan hơn. Tuy nhiên, người mục tử là người luôn ĐI TRƯỚC đoàn chiên, hướng dẫn đoàn chiên sống Tin mừng, Lời Chúa và đón nhận các ân sủng từ các Bí tích, sống đúng với Giáo lý, giáo huấn của Hội thánh để đoàn chiên được sống và sống dồi dào…. Cũng có lúc người mục tử ở GIỮA đoàn chiên để đồng hành, đồng cảm với những khó khăn, vất vả, lao nhọc của đoàn chiên, để mang trong mình mùi chiên, đồng cảnh ngộ với con chiên nhất là những con chiên nghèo khổ, bất hạnh…. Rồi đôi khi người mục tử phải ở SAU đoàn chiên để quan sát, thúc giục, làm cho đoàn chiên tiến về phía trước đúng đường, hướng dẫn những con chiên đi lạc…..”
Cha Đaminh đã noi gương Chúa, cất bước theo Chúa qua lời hứa trung thành với Giáo hội và vâng lời Đức Giám Mục. Hình ảnh ấy như họa lại một phần lời Chúa Chúa nhật 14 TN C hôm nay...

Chúa nhật 14 Thường niên, Năm C
Lời Chúa: Lc 10, 1-12.17-20:

Khi ấy, Chúa chỉ định bảy mươi hai người khác, và sai các ông cứ từng hai người một đi trước, vào tất cả các thành, các nơi mà chính Người sẽ đến. Người bảo các ông: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về. Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. Ðừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: “Bình an cho nhà này!” Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ đến đậu trên người ấy; bằng không, thì bình an đó sẽ quay về với anh em. Hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó, vì làm thợ thì đáng được trả công. Ðừng đi hết nhà nọ đến nhà kia. Vào bất cứ thành nào mà được người ta tiếp đón, thì cứ ăn những gì người ta dọn cho anh em. Hãy chữa những người đau yếu trong thành, và nói với họ: “Triều đại Thiên Chúa đã đến gần các ông.” Nhưng vào bất cứ thành nào mà người ta không tiếp đón, thì anh em ra các quảng trường mà nói: “Ngay cả bụi trong thành các ông dính chân chúng tôi, chúng tôi cũng xin giũ trả lại các ông. Tuy nhiên các ông phải biết điều này: Triều Ðại Thiên Chúa đã đến gần.” Thầy nói cho anh em hay: trong ngày ấy, thành Xơđom còn được xử khoan hồng hơn thành đó.”

Nhóm Bảy Mươi Hai trở về, hớn hở nói: “Thưa Thầy, nghe đến danh Thầy, cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con.” Ðức Giêsu bảo các ông: “Thầy đã thấy Xatan như một tia chớp từ trời sa xuống. Ðây, Thầy đã ban cho anh em quyền năng để đạp lên rắn rết, bọ cạp và mọi thế lực Kẻ Thù, mà chẳng có gì làm hại được anh em. Tuy nhiên, anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời.”

Kết quả hình ảnh cho chúa nhật 14 tn c


Đức Giêsu đã đưa ra những điều kiện thiết yếu cho những ai muốn đi rao giảng Tin mừng "không túi tiền, không bao bị, giày dép". Họ phải là những người nghèo khó, khiêm tốn, và thậm chí yếu đuối, để có khả năng tin tưởng và bám víu vào Thiên Chúa. Họ được sai đến những nơi nguy hiểm, thiếu an toàn, nhưng lại nói lời bình an. Cơn cám dỗ về tiện nghi vật chất luôn đe dọa những người đi rao giảng Tin mừng. Cơn cám dỗ về ngại khó vẫn luôn làm những người đi rao giảng Tin mừng chùn bước. Như thế, người đi rao giảng Tin mừng "đừng khoe khoang về điều gì khác, ngoại trừ về thập giá Đức Giêsu Kitô" (Gl 6.14).

Hơn thế nữa, "sự bình an của các con sẽ đến trên những ai đón nhận Tin mừng". Người đi rao giảng Tin mừng là người có được sự bình an của Thiên Chúa. Từ đó đem sự bình an này đến cho người khác. Đem đến sự bình an của Thiên Chúa cùng với Nước Thiên Chúa đang đến gần chính là rao giảng Tin mừng. Mọi hình thức áp đặt, đe dọa, "rút phép thông công", những cuộc thánh chiến... sẽ làm tiêu tan sự bình an. Bình an cho nhà này, cho ngôn ngữ, cho phong tục tập quán này, cho các truyền thống, các giá trị, các nghi thức phải là tâm niệm của những người đi rao giảng Tin mừng. Tin mừng cần được hội nhập, được sống trong một nền văn hóa của một dân tộc cụ thể, cùng với những phong tục tập quán, truyền thống của dân tộc đó. Tin mừng chỉ có thể được đón nhận trong tình yêu và tự do.

Là kitô hữu, nhờ bí tích Rửa tội và Thêm sức, chúng ta là những người rao giảng Tin mừng cho mọi người chung quanh. Chúng ta được Thiên Chúa gởi đến để đem lại bình an cho người khác. Những người chung quanh chúng ta sẽ dễ dàng đón nhận sứ điệp của chúng ta, nếu sứ điệp đó được loan báo cách vô vị lợi, nhẹ nhàng, trong tinh thần phục vụ. Chứng từ "cứ từng hai người" là hình ảnh yêu thương lẫn nhau, cộng tác với người khác, không ghen tương hay thành kiến, là một chứng từ mạnh mẽ, có giá trị làm cho Tin mừng dễ được đón nhận. Các kitô gữu đầu tiên tại Antiôkia đã từng gây ấn tượng tốt đẹp cho cư dân tại đó bằng nếp sống đoàn kết yêu thương nhau, khiến cư dân tại đó đã phải thốt lên "Kìa xem họ yêu thương nhau biết bao". Vào thời bách hại đạo tại Việt Nam, cha ông chúng ta đã được những người chung quanh gọi là "những người theo đạo yêu nhau". Những chứng từ như thế có sức thuyết phục mạnh mẽ hơn là "văn hay chữ tốt".

Khi phải đối diện với những bất an toàn của cuộc sống, chứng từ lòng tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa cũng là một lời rao giảng tốt đẹp.

Phải chăng chúng ta đang rao giảng Tin mừng của Đức Giêsu bằng chính đời sống yêu thương và phục vụ của mình?

Lạy Chúa,

ngày nay trên thế giới

còn nhiều người chưa đón nhận Tin mừng.

Chúng con xin Chúa gởi đến

những người rao giảng Tin mừng

đầy lòng yêu thương, nhiệt tâm tông đồ.

Xin cho chúng con trở nên những chứng nhân Tin mừng

bằng đời sống của mình.

An Phong

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2016

Bữa Tiệc Thân Hữu

Trong hầu hết các nền văn hóa hiện hữu trên thế giới, bữa ăn là một thời điểm, một nghi lễ đặc biệt trong đời sống con người. Con người thường chia giờ giấc trong ngày theo các bữa ăn. Bữa ăn là giờ duy nhất trong ngày, trong đó mọi thành phần trong gia đình có mặt bên nhau, do đó bàn ăn thường là biểu trương của hiệp nhất. Vì là giờ hiệp nhất, nên bữa ăn cũng là giờ linh thiêng trong cuộc sống. Người ta vẫn nói: "Trời đánh tránh bữa ăn". Bữa ăn là dấu chỉ của hiệp nhất, cho nên thời xa xưa, thỏa ước giữa các bộ lạc cũng được ký trong bữa tiệc. Ngồi đồng bàn với nhau có nghĩa là chấp nhận chia sẻ với nhau, chấp nhận tình thân hữu của nhau.

Thứ sau trong tuần 13 thường niên C
Lời Chúa: Mt 9, 9-13

Khi ấy, Chúa Giêsu đi ngang qua, thấy một người ngồi ở bàn thu thuế, tên là Matthêu. Người phán bảo ông: "Hãy theo Ta". Ông ấy đứng dậy đi theo Người. Và xảy ra là khi Người ngồi dùng bữa trong nhà, thì có nhiều người thu thuế và tội lỗi đến ngồi đồng bàn cùng Chúa Giêsu và các môn đệ của Người. Những người biệt phái thấy vậy, liền nói với các môn đệ Người rằng: "Tại sao Thầy các ông lại ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi như thế?" Nghe vậy, Chúa Giêsu bảo rằng: "Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc, nhưng là người đau yếu! Các ông hãy đi học xem lời này có ý nghĩa gì: "Ta muốn lòng nhân từ, chứ không phải là hy lễ". Vì Ta không đến để kêu gọi người công chính, nhưng kêu gọi người tội lỗi".

Biết bao nhiêu người thu thuế, gái điếm và phường tội lỗi đã không có cơ hội làm lại cuộc đời vì óc thành kiến và cố chấp của những người luật sĩ và pha-ri-sêu. Họ nhìn người tội lỗi với cái nhìn nghiêm khắc. Họ luôn có thái độ cô lập và loại trừ người tội lỗi. Thực ra, những người đang sống trong hoàn cảnh tội lỗi, họ vẫn khao khát hoàn thiện. Họ vẫn ao ước được thay đổi lối sống, nhưng nhiều khi chúng ta đã cô lập và làm cho họ ngày càng lún sâu vào con đường tội lỗi. 

Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy được ý nghĩa nổi bật của bữa ăn trong cuộc đời Chúa Giêsu. Phúc Âm thường ghi lại những lần Chúa Giêsu ngồi đồng bàn với những người thu thuế tội lỗi, những người bị đẩy ra bên lề xã hội. Ngồi đồng bàn với người nào là muốn chia sẻ, muốn nói lên tình thân thiện của người đó. Qua những lần ngồi đồng bàn với tất cả mọi hạng người, Chúa Giêsu bày tỏ cho chúng ta bộ mặt của một Thiên Chúa nhân hậu luôn hiện diện trong mọi sinh hoạt của con người, một Thiên Chúa chia sẻ cuộc sống của con người và muốn đi vào kết hiệp thâm sâu với con người.

Chúng ta sẽ không ngạc nhiên khi thấy Chúa Giêsu thường mượn hình ảnh bữa tiệc để nói về Nước Trời: "Nước Trời giống như vua kia làm tiệc cưới". Nước Trời giống như một tiệc vui. Tôn giáo mà Chúa Giêsu loan báo không phải là những nghi lễ hay những luật lệ cứng nhắc, mà là tôn giáo của tình yêu. Trích dẫn lời Tiên Tri Ôsê: "Ta muốn lòng nhân từ, chứ không phải lễ tế", Chúa Giêsu đả phá những tôn giáo chỉ xây dựng trên những nghi lễ trống rỗng, mà quên đi cái lõi của tôn giáo là tình thương.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại cách sống đạo của chúng ta. Bí tích Thánh Thể mà Chúa Giêsu để lại cho chúng ta là bữa tiệc dấu chứng tình yêu của Ngài. Tham dự vào bữa tiệc ấy là tham dự vào tinh thần yêu thương chia sẻ với Ngài. Nếu không có tinh thần yêu thương, thì tất cả những kinh kệ, những hành động phụng vụ chỉ là trống rỗng vô ích. Của lễ đẹp lòng Chúa nhất phải chăng không là những hành động yêu thương, chia sẻ, tha thứ đó sao? Lúc đó bàn thờ của chúng ta không chỉ nằm trong bốn bức tường nhà thờ, mà còn phải là gia đình, công sở, phố chợ. Nơi nào có hành động yêu thương, tha thứ, chia sẻ, thì nơi đó có Chúa hiện diện, có bình an, có Nước Trời.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

Thứ Ba, 28 tháng 6, 2016

Hai cuộc đổi đời

Thứ tư tuần 13 thường niên 

THÁNH PHÊRÔ VÀ THÁNH PHAOLÔ, TÔNG ĐỒ. Lễ trọng

Lời Chúa: Mt 16, 13-19:

Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt thành Cêsarêa Philipphê, và hỏi các môn đệ rằng: "Người ta bảo Con Người là ai?" Các ông thưa: "Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là Êlia, kẻ khác lại bảo là Giêrêmia hay một tiên tri nào đó". Chúa Giêsu nói với các ông: "Phần các con, các con bảo Thầy là ai?" Simon Phêrô thưa rằng: "Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống". Chúa Giêsu trả lời rằng: "Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. Vậy Thầy bảo cho con biết: Con là Đá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được. Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời. Sự gì con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc; và sự gì con cởi mở dưới đất, trên trời cũng cởi mở".

Kết quả hình ảnh cho thanh phero & phaolo tong do



Hôm nay chúng ta mừng kính thánh Phêrô và Phaolô tông đồ. Các ngài là cột trụ của Hội Thánh. Các ngài là những viên đá tảng, đá quý để xây dựng toà nhà Hội thánh vững chắc và toả rạng cho khắp năm châu.

Các ngài là cột trụ của niềm tin cho toàn thể Hội thánh. Một niềm tin không gì có thể lay chuyển đến nỗi “ma quỷ cũng không thắng nổi”. Một đức tin can trường đến nỗi dầu có chịu nhiều thiệt thòi, dầu có phải trải qua những gian truân cùng khốn: tù đầy, đói rét hay phải bôn ba rầy đây mau đó, phải vượt qua biết bao phong ba bão tố, các ngài vẫn vui lòng chấp nhận vì được thông phần đau khổ với Thầy Giêsu.

Hai con người này tuy được sự giáo dục khác nhau, và hấp thụ những văn hoá khác nhau, nhưng họ lại đi chung một đường, và cùng chung một lý tưởng. Cuộc đời các ngài đều phải lội ngược dòng để làm lại cuộc đời, để thay đổi cách sống sao cho phù hợp với niềm tin của mình.

Thực vậy, nhìn vào đời sống của hai trụ cột của Hội thánh, chúng ta thấy: một Phêrô đã từng sa ngã. Ông đã từng can ngăn không muốn cho Chúa nộp mình chịu chết. Ông đã đi đến tận tùng của sa ngã là hành vi chối Chúa đến ba lần trong cùng một đêm. Một Phaolô đã hăng say lùng bắt các môn đệ của Chúa. Chính ông đã đồng loã với bọn quá khích ném đá vị tử đạo đầu tiên là Stephano. Thế nhưng, ý Chúa nhiệm mầu. Tình yêu của Chúa đã thắng vượt những yếu đuối của Phêrô và Phaolô. Chúa đã dùng muôn nghìn cách để đổi đời các ngài. Chúa đã tạo cho các ngài cơ hội để chuộc lại lỗi lầm. Chúa đã nói cùng Phêrô: “một khi con trở lại hãy củng cố đức tin của anh em con”.

Theo Thánh Kinh kể lại: Sau khi chối Thầy lần thứ ba, từ trên pháp đình Chúa nhìn xuống Phêrô, Ngài biết hết! Phêrô chột dạ. Phêrô nhớ lại lời Thầy: “Nội trong đêm nay, trước khi gà gáy con đã chối Thầy ba lần”. Tức thì, Phêrô lầm lũi ra khỏi pháp đình, nước mắt tuôn trào, tâm hồn trũi nặng, một cái gì đó đã chết trong ông. Vâng, đã chết rồi, niềm tự hào, tự tin quá mức. Còn lời nào biện mình cho hành động hèn nhát của ông. Còn đâu lời khẳng khái: “mọi người có bỏ Thầy, riêng con thì không bao giờ”. Ông chỉ là cát bụi, ông biết mình chỉ là cát bụi, yếu hèn và rất dễ sa ngã. Nhưng đêm hôm đó, một biến cố trọng đại đã "đổi mới" tâm hồn Phêrô. Lòng ăn năn bộc phát và lòng khiêm nhường chân thành đã biến Phêrô thành người thuyền trưởng trên con tàu Giáo hội.

Còn Phaolô thì sao? sau khi ngã ngựa đớn đau bởi một luồng sáng chói loà. Mắt ông không còn thấy gì nữa, ông như kẻ bị mù trong ba ngày. Nhưng thật ra, tâm hồn ông lại sáng. Ông đang thấy và thấy rất rõ. Đó là Đức Giêsu, Người đã Sống lại thật, lên trời ngự bên hữu Chúa Cha. Đó là sự thật mà ông phải chấp nhận. Một sự thật mà từ nay ông phải làm chứng về những điều đã nghe, đã thấy và đã biết.

Vâng, có thể nói, nhờ sự đổi mới cuộc đời của Phêrô và Phaolô mà cả thế giới được đổi mới. Văn hoá ky-tô giáo đã làm mới lại bộ mặt địa cầu. Có thể nói ở đâu đó còn có những người chưa tin vào Chúa nhưng họ đã được thấm nhuần văn hoá Kitô giáo. Ở đâu đó vẫn còn đó những người được đổi mới cuộc đời nhờ vào lời Chúa và sức mạnh của tin mừng. Ở đâu đó vẫn còn đó những tâm hồn thất vọng, lầm than họ đã bừng lên niềm hy vọng nhờ những giá trị tin mừng mà Kitô giáo mang lại cho họ.

Mừng kính hai thánh tông đồ Phêrô và Phaolô, mỗi người chúng ta được mời gọi tiếp nối truyền thống của các tông đồ mang tin mừng đến khắp cùng trái đất. Mỗi người chúng ta cũng là những viên đá sống động, góp phần xây dựng toà nhà Hội thánh. Dù nhỏ bé, yếu hèn và bất lực, nhưng Chúa sẽ dùng tuỳ theo nhu cầu của Ngài. Chính Ngài sẽ đổi mới cuộc đời chúng ta bằng ân sủng và tình thương của Ngài, để nhờ đó chúng ta cũng có khả năng đổi mới môi trường chúng ta đang sống. Đồng thời chúng ta hãy cầu nguyện nhiều hơn cho Đức Thánh Cha, cho các giám mục là những Đấng kế vị thánh Phêrô và các tông đồ. Xin Chúa ban thêm sức mạnh, nghị lực và ơn khôn ngoan, để các ngài luôn là điểm tựa cho niềm tin của chúng ta. Amen.

(Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền)

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

đâu là nhà!

Có lần tình cờ ghé thăm một anh bạn tân tòng. Anh rất mừng mời tôi vô nhà uống nước. Nhưng khi tôi nhìn thấy bàn thờ Phật trong nhà , thì anh tỏ ra ngượng ngùng. Anh giải thích:

- Bây giờ con theo đạo Phật rồi Cha ạ!

Tôi ngạc nhiên chưa kịp hỏi lý do thì anh nói tiếp:

- Con theo Chúa bấy lâu, xin Chúa cho con làm ăn khá giả mà không được, bây giờ con theo xin Đức Phật xem có được không?

Tôi không còn biết khuyên gì nữa cả. Khuyên gì bây giờ thì người ta cũng không còn đức tin? Tự do tôn giáo là quyền của mỗi người. Tôi đành ra về mà đầu óc vẫn vấn vương với ý tưởng “Nếu theo Chúa để có tiền thì sẽ như thế đó”.

Thiên Chúa tạo dựng vạn vật và trao ban cho con người hưởng dùng. Con người có toàn quyền khai thác vạn vật để hưởng dùng. Nhưng xem ra con người lại còn đòi Thiên Chúa biến đá thành bánh để ăn mà không cần lao động, hái quả mà không cần trồng cấy. . .

Kết quả hình ảnh cho tổ chim


Thứ Hai trong tuần 13 thường niên C
Lời Chúa: Mt 8,18-22:
18 Thấy xung quanh có đám đông, Đức Giê-su ra lệnh sang bờ bên kia. 19 Một kinh sư tiến đến thưa Người rằng : "Thưa Thầy, Thầy đi đâu, tôi cũng xin đi theo." 20 Đức Giê-su trả lời : "Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu."
21 Một môn đệ khác thưa với Người : "Thưa Ngài, xin cho phép con về chôn cất cha con trước đã." 22 Đức Giê-su bảo : "Anh hãy đi theo tôi, cứ để kẻ chết chôn kẻ chết của họ."

Chúa Giê-su khi mang lấy thân phận con người Ngài đã sống thật thanh thoát với những tiện nghi cuộc sống. Ngài đã sinh ra trong cảnh bần cùng thiếu thốn mọi sự. Sinh ra nơi hang đá trú ngụ của bò lừa. Ngài sống thật giản dị trong thôn làng Nagiaret. Với đôi tay chai sần trong nghề mộc mưu sinh. Ba năm truyền giáo, Ngài đã không có nơi gối đầu. Chấp nhận cuộc sống rầy đây mai đó. Ngài đã sống thanh thoát khỏi những tiện nghi vật chất mà chỉ chuyên tâm tìm kiếm và thực thi ý Chúa Cha.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta đừng để những nhu cầu vật chất tầm thường làm chúng ta sa đoạ đánh mất đi tư cách người môn đệ Chúa. Đừng để những quyến luyến vật chất làm chúng ta xa rời Thiên Chúa. Đừng để những nhu cầu của thể xác làm chúng ta trở thành nô lệ cho ma quỷ sai khiến. Hãy sống tin tưởng vào quyền năng của Chúa sẽ gìn giũ chở che chúng ta. Amen

( http://giaophanxuanloc.net/hang-ngay/thu-hai-tuan-13-tn-5495.html )

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

TRỞ NÊN MÔN ĐỆ CHÚA GIÊSU

Cuối tháng năm vừa qua, chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đã để lại một ấn tượng rất mạnh nơi dân chúng, đặc biệt thành phần giới trẻ. Hàng ngàn người đã tập trung hai bên đường nơi đoàn xe của Tổng Thống đi qua chỉ để được nhìn thấy đoàn xe của ông. Tại Hà Nội, nhiều người đã thức suốt đêm chờ ngoài cửa khách sạn, nơi phái đoàn ở, để hy vọng được nhìn thấy mặt ông Obama. Ông đã có những bài diễn văn thật xuất sắc, thu hút, tạo sức bật cho tuổi trẻ mà họ không thấy nơi lãnh đạo của mình. Có những bạn trẻ coi ông Obama như một thần tượng, nhiều người khác coi ông như là biểu tượng của sự vươn lên và thành công. Nhiều người trước đây từng coi Mỹ như kẻ thù, nay họ đã hoàn toàn thay đổi quan điểm, họ coi ông như biểu tượng của một quốc gia tự do, một cường quốc kinh tế. Hai người phụ nữ được hân hạnh bắt tay, chụp hình với ông, họ hạnh phúc sung sướng vì được bắt tay, được chụp hình chung với con người quyền lực nhất thế giới. Người Việt Nam thấy nơi ông sự gần gũi và có sức hút quần chúng cách lạ thường. Sự kiện viếng thăm của ông Obama khiến cho truyền thông và nhiều người quên hẳn ngày bầu cử hôm trước.

Chúa Nhật tuần XIII mùa Thường Niên - Năm C
Lời Chúa: Lc 9,51-62:

Vì gần tới thời gian Chúa Giêsu phải cất khỏi đời này, Người cương quyết lên đường đi Giêrusalem, và sai những người đưa tin đi trước Người. Những người này lên đường vào một làng Samaria để chuẩn bị mọi sự cho Người. Nhưng ở đó người ta không đón tiếp Người, bởi Người đi lên Giêrusalem. Thấy vậy, hai môn đệ Giacôbê và Gioan thưa Người rằng: "Lạy Thầy, Thầy muốn chúng con khiến lửa bởi trời xuống thiêu huỷ chúng không?" Nhưng Người quay lại, quở trách các ông rằng: "Các con không biết thần trí nào xúi giục mình. Con Người đến, không phải để giết, nhưng để cứu chữa người ta". Và các Ngài đi tới một làng khác.

Đang khi đi đường có kẻ thưa Người rằng: "Dù Thầy đi đâu tôi cũng sẽ theo Thầy". Chúa Giêsu bảo người ấy rằng: "Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có chỗ gối đầu". Người bảo một kẻ khác rằng: "Hãy theo Ta". Người ấy thưa: "Xin cho phép tôi đi chôn cha tôi trước đã". Nhưng Người đáp: "Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết; phần con, hãy đi rao giảng Nước Thiên Chúa". Một người khác thưa Người rằng: "Lạy Thầy, tôi sẽ theo Thầy, nhưng cho phép tôi về từ giã gia đình trước đã". Nhưng Chúa Giêsu đáp: "Ai đã tra tay vào cày mà còn ngó lại sau lưng, thì không xứng đáng với Nước Thiên Chúa".



Chắc chắn Chúa Giêsu ngày xưa cũng có một sức hút ghê gớm đối với người dân. Bao quanh Người có lúc là một đám đông không đếm nổi, có khi là một bữa ăn tối với hơn năm ngàn người đàn ông. Người ta theo Chúa vì phong cách gần gũi của Ngài, những bài giảng nảy lửa như một nhà lãnh đạo, những lời mời gọi như một nhà cách mạng. Nhiều người trẻ ngày xưa nhìn Chúa Giêsu như một thần tượng hấp dẫn, một biểu tượng của sự tự do, một nhà cải cách xã hội. Vì thế, có nhiều người trẻ say mê bước theo Chúa Giêsu.

Tuy nhiên, Chúa Giêsu không lợi dụng sự nhiệt tình của người dân. Ngài không tạo cho họ những ảo tưởng, không hứa hẹn một cuộc cách mạng xã hội, sứ mạng của Ngài hoàn toàn khác với những gì dân chúng đang nghĩ về Ngài. Con đường của Chúa Giêsu là con đường yêu thương chứ không phải là bạo lực. Sứ mạng của Ngài là giải thoát và cứu độ con người khỏi nguyên nhân gây ra đau khổ, là ma quỷ và tội lỗi, đem lại cho con người tự do. Vì thế, những ai tin theo và muốn trở nên môn đệ của Ngài cũng sẽ phải đi cùng một con đường với Ngài.

Tin Mừng cho thấy, gần tới ngày Đức Giêsu được rước lên trời, Ngài nhất quyết đi lên Giêrusalem. Tại đó, Chúa Giêsu đã chấp nhận bước vào cuộc hành trình thập giá vì yêu thương con người. Khi nói Chúa Giêsu nhất quyết đi lên Giêrusalem, tức là Ngài ý thức rõ ràng về cuộc khổ hình thập giá phía trước mà Ngài sẽ trải qua bắt đầu từ Galilêa, ngang qua Samaria và lên đến đỉnh cao là Giêrusalem.. 

Tuy nhiên, khi Ngài đi ngang qua Samaria, dân làng tỏ ra không quan tâm, không nuốn đón tiếp Ngài, họ công khai từ chối Chúa. Giacôbê và Gioan đã nổi giận vì thấy Thầy mình bị từ chối. Các ông cứ tưởng rằng các ông theo Chúa thì mọi người sẽ kính nể, sẽ tôn trọng các ông. Tính tự ái nổi lên, các ông thưa : Thưa Thầy, thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu hủy chúng nó không ? Các ông đã muốn mượn danh Chúa để thị uy, muốn nhân danh Chúa để làm điều ác. Chúa Giêsu đã không đồng ý với suy nghĩ và hành động của các ông. Ngài quay lại quở mắng các ông vì lời đề nghị và sự nóng nảy đó. Rồi Thầy trò đi sang làng khác. Đó là cách trả lời của Chúa Giêsu.

Liền sau đó, có kẻ chủ động đến xin với Chúa : Thưa Thầy, Thầy đi đâu tôi cũng xin theo Thầy. Chúa Giêsu trả lời : Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có nơi gối đầu. Câu trả lời cho thấy, việc theo Chúa không thể là quyết định bồng bột, cũng không phải là sự thúc đẩy bởi ảo tưởng như theo một thần tượng, theo Chúa không phải để tìm kiếm một chỗ dựa kinh tế hoặc tìm kiếm một vị trí quyền lực. Nhưng, để làm môn đệ của Chúa phải chấp nhận từ bỏ, thoát khỏi ràng buộc của vật chất và những cám dỗ của trần gian. Theo Chúa là dám bước đi trong vô định, dám đặt trọn tương lai trong bàn tay của Chúa, không có sự tính toán thiệt hơn theo thói đời nữa.

Kế đến là một người khác được Đức Giêsu mời gọi : Anh hãy theo tôi. Chắc hẳn người này đã có một đời sống thích hợp, nên Đức Giêsu đã ngỏ lời với anh. Tuy nhiên, anh đã không quảng đại đủ. Anh thưa : Xin cho tôi về chôn cất cha tôi trước đã. Một lời xin xem ra thật chính đáng, nhưng Chúa Giêsu đã trả lời anh : Cứ để kẻ chết chôn kẻ chết. Còn anh hãy đi loan báo Nước Thiên Chúa. Trả lời như thế, Chúa Giêsu cho thấy việc loan báo Tin Mừng sự sống thì quan trọng hơn sự chết, việc đáp trả lời mời gọi của Chúa phải là quyết định dứt khoát, không thể nấn ná. 

Người tiếp theo được gọi đã đưa ra một lý do : Tôi sẽ theo Thầy, nhưng xin cho tôi về từ biệt gia đình trước đã. Chúa trả lời : Ai cầm cày mà còn ngó lại đàng sau thì không xứng đáng với Nước Thiên Chúa. Chúa không phủ nhận tình cảm gia đình, Chúa cũng không từ chối bổn phận thảo hiếu làm con, nhưng Chúa cho thấy sự cấp bách của lời mời gọi. Việc chọn theo Chúa Giêsu, đáp trả lời mời gọi làm môn đệ và là người loan báo Nước Trời phải là ưu tiên trên mọi ưu tiên, không vì bất cứ lý do gì có thể trì hoãn sứ mạng này. Theo Chúa là một quyết định dứt khoát không tiếc nuối để có thể bước vào cùng một hành trình với Chúa. 

Đòi hỏi theo Chúa như vậy có khó quá không ? Ngày xưa, khi ông Elisa được Elia gọi, Elisa đã về từ giã cha mẹ, sau đó ông còn bắt một cặp bò, làm thịt thiết đãi mọi người rồi sau đó đứng dậy đi theo ông Elia. Nhưng đến thời Tân Ước, Thánh Phaolô đã giải thích rằng vì chúng ta đã được Đức Kitô giải thoát, trở nên con người tự do. Vì thế, chúng ta sẽ không để mình bị ràng buộc hoặc làm nô lệ cho thế gian, danh vọng hay tình cảm nữa. Thánh Phaolô còn dạy : Anh em đừng lạm dụng tự do để sống theo tính xác thịt, nhưng lấy đức mến mà phục vụ lẫn nhau. Hãy sống theo Thần Khí hướng dẫn, thì anh em không còn lệ thuộc lề luật nữa.

Mỗi chúng ta đã là môn đệ của Chúa Giêsu nhờ Bí tích Rửa tội, chúng ta đang đi theo Chúa trong tâm trạng nào ? Có thể nhiều người theo Chúa cũng giống đám đông hiếu kỳ hoặc vì truyền thống của gia đình, mà chưa có một sự đáp trả mang tính cá nhân của mình trước lời mời gọi của Chúa. Có những người theo Chúa giống như đám đông chờ xem tổng thống xuất hiện, tức là họ cũng nhìn Chúa, theo Chúa như một con người quyền lực có khả năng làm phép lạ đáp ứng lời cầu xin của cá nhân.

Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người xác định lại mục đích chúng ta theo Chúa để làm gì ? Chúng ta tìm kiếm chờ đợi điều gì ? Chúa cho thấy rằng, theo Chúa không phải tìm kiếm quyền lực, cũng không phải nhân danh Chúa để triệt hạ người khác, nhưng là phải gạt bỏ con người mình khỏi những tự ái nóng giận, sống tự do thanh thoát. Theo Chúa không phải để tìm kiếm sự dễ dãi, cũng không tìm kiếm địa vị danh vọng, nhưng là dám cùng Chúa bước vào một hành trình yêu thương phục vụ, hành trình hy sinh đón nhận thập giá.

Lời mời gọi bước theo Chúa là lời mời gọi gỡ bỏ mọi thứ ràng buộc, dù là những ràng buộc chính đáng nhất để có thể sống hoàn toàn tự do thanh thoát. Thực tế, chúng ta đang bị biết bao lực cản và trói buộc khiến chúng ta không thể bước theo con đường của Đức Giêsu. Ràng buộc đó có thể là những lo toan của cuộc sống, của cơm ăn áo mặc, công ăn việc làm khiến chúng ta không còn thời giờ và cũng không còn chỗ cho Chúa trong tâm hồn. Có những người để cho các mối quan hệ xã hội, bạn hữu ràng buộc khiến họ bỏ quên gia đình, và quên việc sống theo Tin Mừng.

Nhiều bạn trẻ ngại bước theo Chúa vì bị giằng co, lôi kéo bởi những ảo tưởng bên ngoài, họ bị lệ thuộc vào các thứ thần tượng, các thứ thời trang và các lôi kéo khác. Nhiều người nghĩ rằng theo Chúa là phải sống một cuộc sống khù khờ quê mùa lạc hậu. Chúa không buộc chúng ta phải quê mùa lỗi thời như thế, nhưng Chúa muốn các bạn sống một tuổi trẻ tràn đầy và sung mãn, sống vui tươi vì biết mình được Chúa yêu. 

Xin cho mỗi chúng ta quảng đại đáp lại lời mời gọi của Chúa và xin Chúa ở bên chúng ta trên mọi nẻo đường của cuộc sống. Amen.

Lm. Giuse Đỗ Đức Trí – Gp. Xuân Lộc