Thứ Hai, 18 tháng 7, 2016

Một giọt máu đào hơn ao nước lã...

Vụ án thảm sát 6 ngưới tại Bình Phước vừa được xét xử phúc thẩm tại Tp.HCM. Và một trong 3 bị cáo được sự quan tâm đông đảo nhất của người dân đó chính là Vũ Văn Tiến  (sơ thẩm tuyên án tử hình) với cơ hội mong manh thoát án tử, nhưng cuối cùng đã không có bất ngờ nào xảy ra.

Một vụ án gây phẫn nộ nhưng những giọt nước mắt ăn năn không còn cơ hội để sửa sai, dù rằng Vũ Văn Tiến bị khống chế và không ra tay sát hạt một ai, nhưng án tử vẫn là tử.

Trong suốt thời gian hơn 1 năm qua, hình ảnh người mẹ quê lam lũ chạy vạy khắp mọi nơi xin chữ kí của hàng ngàn người dân mong con mình thoát án tử, những bước chân nặng nề ấy, biết bao giọt nước mắt đã chảy xuống và có lẽ nước mắt của bà mẹ ấy đã không còn có thể lăn dài nữa mà uất nghẹn tận trong tim - những giọt nước mắt chảy ngược trong tim và bóp nghẹn trái tim bà.

Vũ Văn Tiến trước mặt Tòa án, trước mặt gia đình nạn nhân và mọi người là một tử tội, nhưng tận sâu thẳm trong trái tim người mẹ, tử tội ấy vẫn là một đứa con, một núm ruột mà bà mang nặng đẻ đau, để rồi dù con mình không còn cơ hội thoát án tử nhưng bà vẫn le lói một niềm hy vọng mong manh, để rồi...

Vu tham sat Binh Phuoc: Vu Van Tien khong thoat an tu hinh hinh anh 5

Hôm nay, lại một hình ảnh về thái độ xa lạ của người con đối với mẹ mình. Người con ấy chính là Chúa Giêsu đối với Đức Maria khi tuyên bố: "Ai là mẹ Ta, ai là anh em Ta"???

Thứ ba tuần 16 thường niên
Lời Chúa: Mt 12, 46-50:

Khi ấy, Chúa Giêsu còn đang nói với dân chúng, thì mẹ Người và anh em Người đứng ngoài tìm cách nói chuyện với Người. Có kẻ thưa rằng: "Kìa, mẹ Ngài và anh em Ngài đang đứng tìm Ngài ngoài kia". Nhưng Người trả lời kẻ ấy rằng: "Ai là mẹ Ta, ai là anh em Ta?" Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ mà nói: "Đây là mẹ Ta và là anh em Ta, vì hễ ai làm theo ý Cha Ta trên trời, thì người ấy là anh em, chị em và là mẹ Ta vậy".

Mỗi tác giả Tin Mừng đều có một lối giải thích về thái độ của Chúa Giêsu đối với gia đình của Ngài, và sự khẳng định về tình liên đới của Ngài đối với gia đình thiêng liêng gồm những ai thực thi ý Chúa. Ðối với thánh Marcô, thái độ của Chúa Giêsu được tỏ ra sau khi Chúa chọn Nhóm Mười Hai. Trong Nhóm Mười Hai đã có một cuộc tranh cãi sôi nổi về chuyện ai sẽ được ngồi bên tả hay bên hữu Chúa Giêsu; những người có họ hàng với Ngài dĩ nhiên nuôi nhiều hy vọng hơn. Chính trong bối cảnh đó, Chúa Giêsu khẳng định trong Nước Ngài, quan hệ máu mủ ruột thịt không quan trọng bằng niềm tin; gần gũi với Ngài không đương nhiên là bà con ruột thịt, mà chính là những ai thực thi ý Chúa.

Trong Tin Mừng Luca, thì thái độ của Chúa Giêsu đối với gia đình ruột thịt của Ngài được ghi lại như một kết luận của toàn bộ những lời giảng dạy của Ngài về Nước Chúa, cũng như những điều kiện để thuộc về Nước Chúa. Như vậy, đối với Luca, chỉ có việc lắng nghe và thực thi Lời Chúa mới thực sự làm cho con người được đi vào quan hệ mật thiết với Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu đã đề cao thái độ của Mẹ Maria, để từ đó nói lên mối giây liên kết đích thực trong gia đình Giáo Hội mà Ngài sẽ thiết lập. Hầu hết các tôn giáo đều dựa trên gia đình như là cộng đoàn nền tảng nhất. Truyền thống khôn ngoan và luật Do Thái luôn đề cao tầm quan trọng của gia đình. Chúa Giêsu xem ra đã làm một cuộc cách mạng táo bạo khi xây dựng tôn giáo của Ngài, không dựa trên mạng lưới những quan hệ gia đình, mà trên nền tảng của sự tự do. Trong gia đình Giáo Hội, con người trở nên thân thiết với nhau, không nhất thiết nhờ máu mủ ruột thịt, mà do chính niềm tin.

Dĩ nhiên, gia đình tự nhiên vốn là nơi con người đón nhận và nuôi dưỡng đời sống đức tin; gia đình là trường học đầu tiên về cung cách làm người cũng như sự trưởng thành trong đức tin. Chúa Giêsu không bao giờ chối bỏ vai trò ấy của gia đình. Cộng đoàn xã hội, nhất là xã hội gia đình là môi trường cần thiết giúp con người đón nhận và phát huy đức tin.

Khi đề cao thái độ lắng nghe và thực thi Lời Chúa của Ðức Maria, Chúa Giêsu muốn chúng ta thấy rằng đức tin là sự gặp gỡ cá biệt giữa con người với Thiên Chúa, đó là cuộc gặp gỡ của mỗi người mà không ai có thể thay thế được. Càng sống Lời Chúa, càng đi sâu vào sự thân tình với Chúa, con người càng nhận ra tương quan của mình với tha nhân. Hai giới răn mến Chúa và yêu người gắn liền mật thiết với nhau là thế đó: người yêu mến Chúa một cách nồng nàn không thể không yêu thương người anh em của mình, trái lại, lòng bác ái đối với tha nhân cũng không thể không làm cho con người thêm gần gũi với Chúa hơn.

Ước gì chúng ta biết chạy đến với Ðức Maria như mẫu gương của lắng nghe và thực hành Lời Chúa; chạy đến với Người như người Mẹ thân thương của mỗi người, chúng ta cũng hãy đón nhận tha nhân như người anh em trong cùng một gia đình của Chúa.

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2016

ÔNG TRỜI CÓ MẮT HAY KHÔNG?

Có một câu thơ được viết rằng:

Trời cho có mắt mà nhìn

Nhìn hoài, người vẫn không tin có Trời !

Trời làm đêm để nghỉ ngơi

Lên giường, người chẳng ngỏ lời tri ân !

Đây là lẽ thường tình. “Nhìn xem muôn vật ta nhận biết có Thiên Chúa”. Phải, mọi sự đều phải có cội nguồn, căn nguyên. Vạn vật phải có bàn tay của Đấng Tạo Thành. Tổ tiên Việt Nam cho rằng đó là Ông Trời. Người Công Giáo gọi là Thiên Chúa. Thế nên, con người phải quy về Đấng tạo thành để thờ lạy, để tạ ơn. Con người là loài vật duy nhất có thể thờ lạy và tạ ơn Đấng tạo hoá.

Thế nhưng, vẫn có những con người cố tình nhắm mắt làm ngơ. Dù rằng:

Trời cho có mắt mà nhìn,

Nhìn hoài, người vẫn không tin có Trời.

Họ không tin? Họ cố tình không tin? Có lẽ cả hai. Họ không muốn nhìn vào sự thật. Họ muốn loại trừ Thiên Chúa để họ hành xử theo tự do của mình. Họ không muốn nhận Thiên Chúa là Chúa của họ để họ không phải tạ ơn và thờ lạy. Thế nhưng, họ lại thờ ngẫu tượng. Họ lại tôn vinh một người phàm nào đó như thần thánh để tự an ủi mình. Họ tô son trát phấn trên một người phàm để tôn thành thần thánh theo ý họ. Họ cần một vị thần có thể đáp ứng nguyện vọng của họ.
Thứ Hai trong tuần 16 Thường Niên C
        Lời Chúa: Mt 12,38-42:
        38 Bấy giờ có mấy kinh sư và mấy người Pha-ri-sêu nói với Đức Giê-su rằng : "Thưa Thầy, chúng tôi muốn thấy Thầy làm một dấu lạ." 39 Người đáp : "Thế hệ gian ác và ngoại tình này đòi dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ngôn sứ Giô-na. 40 Quả thật, ông Giô-na đã ở trong bụng kình ngư ba ngày ba đêm thế nào, thì Con Người cũng sẽ ở trong lòng đất ba ngày ba đêm như vậy. 41 Trong cuộc phán xét, dân thành Ni-ni-vê sẽ trỗi dậy cùng với thế hệ này và sẽ kết án họ, vì xưa dân ấy đã sám hối khi nghe ông Giô-na rao giảng ; mà đây thì còn hơn ông Giô-na nữa. 42 Trong cuộc phán xét, nữ hoàng Phương Nam sẽ đứng lên cùng với thế hệ này, và bà sẽ kết án họ, vì xưa bà đã từ tận cùng trái đất đến nghe lời khôn ngoan của vua Sa-lô-môn ; mà đây thì còn hơn vua Sa-lô-môn nữa.


Người Do Thái năm xưa cũng cố tình không nhìn nhận sự thật. Họ đã thấy nhiều phép lạ nơi Chúa Giê-su. Họ có thể kiểm chứng sự kiện Chúa sống lại sau ba ngày. Nhưng họ đã đã đóng cửa lòng. Họ muốn một vì Thiên Chúa theo ý họ và làm theo ý họ. Chúa Giê-su đã không đáp ứng nguyện vọng của họ. Người đã không làm vua theo ý họ. Người đã tự nguyện đi vào khổ hình để cứu chuộc nhân gian. Họ đã thất vọng về cái chết của Người.

Con người ngày nay vẫn tìm cho mình một Thiên Chúa theo ý mình. Một Thiên Chúa làm nhiều phép lạ để an ủi mình, để phục vụ mình. Thiên Chúa đã không thể làm theo ý nhân loại. Ngài luôn dẫn dắt con người đi theo ý Chúa. Con người cần tiền, cần của cải, thế nhưng, Chúa lại đòi sống thanh thoát, khó nghèo. Con người đòi trường sinh bất tử, thế nhưng Chúa lại cho con người kiếp sống mong manh, giới hạn. Vì Ngài muốn: “tiên vàn hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa”. Thế nên, con người vẫn thất vọng về Ngài.

Xin cho chúng ta luôn có đủ đức tin để nhận ra Thiên Chúa trong thiên nhiên, trong vạn vật và trong từng biến cố cuộc đời. Xin đừng vì đam mê lầm lạc mà cố tình chối từ Thiên Chúa. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2016

LUẬT PHẠM PHẠM LUẬT


“Nhìn thấy thai phụ đang ngồi thở, tôi cảm thấy sự sống của bệnh rất mong manh. Vì thai nhi chưa tròn 29 tuần nên tôi cũng nói trước với người mẹ sẽ rất khó khăn. Khi đó bạn ấy chỉ nói ‘bác sĩ cứ cố gắng hết sức được đến đâu thì được, lấy ra được bé con em sẽ tự chiến đấu với đời”.

Đó là lời của Bác sĩ Nguyễn Liên Phương, Phó Trưởng khoa Sản bệnh lý - BV Phụ Sản Trung Ương sau ca mổ sinh con của bệnh nhân bị ung thư phổ giai đoạn cuối tối hôm 10.7.2016 vừa qua.

Bệnh nhân Đậu thị Huyền Trâm mang thai lần đầu được 11 tuần, Trâm thấy cổ nổi hạch nhưng cô gái trẻ ấy không nghề nghĩ mình lại bị ung thư. Đến tuần thứ 19, cô được bác sĩ Bệnh viện K chẩn đoán bị ung thư phổi giai đoạn cuối đã di căn.

Bác sĩ tư vấn nên đình chỉ thai nghén để điều trị bệnh hiệu quả hơn, nhưng biết mình đã không còn cơ hội nên cô quyết giữ lại con, hy vọng mình cầm cự đủ lâu để con có thể chào đời.

Đến tuần 27 thấy khó thở không thể chịu được, gia đình đưa Trâm vào Bệnh viện K. Nằm điều trị được gần 1 tuần, cô gái được chuyển tiếp lên khoa Hồi sức khi thấy biểu hiện khó thở tăng lên, các bác sĩ nhận thấy, sức chịu đựng của người mẹ đã đến giới hạn, nguy hiểm đến tính mạng nên nhờ Bệnh viện Phụ sản Trung ương hỗ trợ.

Cảm động mẹ ung thư giai đoạn cuối mổ ngồi để cứu con - 1
Ngay lập tức, 2 kíp mổ và hỗ trợ sơ sinh được chỉ định sang Bệnh viện K thực hiện ca mổ.

Sau 30 phút em bé cất tiếng khóc, các bác sĩ thở phào nhẹ nhõm, người mẹ cũng rơi nước mắt. Em bé được các bác sĩ chuyên ngành sơ sinh tiếp nhận cấp cứu, cho vào lồng ấp chuyển sang Bệnh viện Phụ sản Trung ương.
Cảm động mẹ ung thư giai đoạn cuối mổ ngồi để cứu con - 2

Tình yêu - nhất là tình yêu của người Mẹ dành cho con cái mình luôn cao vợi cho dù phải hy sinh tính mạng mình. Một hình ảnh vô cùng cảm động...

Thứ sáu tuần 15 thường niên
Lời Chúa: Mt 12, 1-8:
Khi ấy, vào ngày Sabbat, Chúa Giêsu đi ngang cánh đồng lúa. Các môn đệ của Người đói, liền bứt bông lúa mà ăn. Thấy vậy, các người biệt phái thưa với Người rằng: "Kìa, các môn đệ của Ngài làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat". Người nói với các ông rằng: "Các ông không đọc thấy Đavít và những người đi với ông đã làm gì khi đói lả sao? Các ông cũng không đọc thấy Đavít vào đền thờ Chúa ăn bánh trưng hiến, bánh mà ông và các kẻ theo ông không được phép ăn, chỉ trừ các tư tế được ăn mà thôi sao? Hay các ông không đọc thấy trong luật rằng: Ngày Sabbat, các tư tế trong đền thờ vi phạm ngày Sabbat mà không mắc tội đó sao? Tôi bảo cho các ông biết, đây có Đấng còn trọng hơn đền thờ nữa. Vì nếu các ông biết được điều này là, "Ta muốn lòng nhân từ, chứ không muốn hy lễ", chắc các ông không bao giờ lên án những người vô tội, vì chưng Con Người cũng là chủ ngày Sabbat".

Ở đời chúng ta luôn đòi cái gì cũng tròn hảo. Chúng ta dễ bắt bẻ những lầm lỗi của nhau. Biết bao lần chúng ta đã không nhận ra tình yêu của tha nhân đang dành cho chúng ta. Chúng ta đòi cha mẹ điều này điều nọ. Chúng ta không hài lòng về lối sống của chồng, của vợ. Có lẽ, chúng ta đã sống thiếu tình yêu hay chúng ta đã không nhận ra tình yêu của những người thân đang dành cho chúng ta. Thế nên, chúng ta vẫn kết án lẫn nhau.

Những người biệt phái đã xem nặng lề luật đến mức độ thiếu tình thương. Họ không hề quan tâm đến cái đói nơi các môn đệ. Họ chỉ rình chờ sai lỗi để kết án mà thôi! Cuộc sống là vậy! Khi không có tình thương, thì mọi sơ hở nhỏ nhoi của anh em đều có thể bị chúng ta kết án. Chúng ta không quan tâm đến hoàn cảnh của anh em. Chúng ta không cảm thông nỗi thống khổ của anh em. Chúng ta chỉ quan tâm đến bản thân mình và tìm cách hạ bệ anh em.

Chúa Giê-su muốn “lòng nhân từ chứ không muốn hy lễ”. Ngài muốn chúng ta lấy lòng nhân từ mà đối xử với nhau. Xin cho mỗi người ki tô hữu biết mở lòng ra với mọi người xung quanh, chia sẻ những khó khăn vất vả đời thường và cảm thông cho nhau trong những sai lầm vụn vặt để chính mỗi chúng ta sẽ là hiện thân của lòng Chúa thương xót chứ không phải là những pharisieu giả hình giả nghĩa giữa xã hội hôm nay.  Amen


Thứ Tư, 13 tháng 7, 2016

Ách nhẹ gắng nặng!

Trong xã hội ngày nay, số người tự tử khá cao. Điều đáng nói là những người tự tử ở độ tuổi thanh thiếu niên lại nhiều nhất. Tại Nhật Bản, người ta ước tính cứ 16 phút lại có một người tự tử. Tự tử chiếm tỉ lệ cao hơn cả tại nạn giao thông ở đất nước này.

Tưởng rằng trận thua của tuyển Pháp trước Bồ Đào Nha ở chung kết Euro 2016 chỉ lấy đi nước mắt của người hâm mộ, nhưng không, dư âm còn nặng nề hơn.

Theo Mirror, anh Fidel Nikitin người Nga, 27 tuổi, đã quyết định tự sát sau khi thua toàn bộ số tiền cược trong trận chung kết Euro 2016. Theo đó, người quá cố đã dành tất cả số tiền để dành là 2.300 bảng để đặt cược vào chiến thắng của tuyển Pháp với hy vọng có thể xóa nợ. Tuy nhiên, Pháp thua Bồ Đào Nha với tỷ số 0-1 trong hiệp phụ.

Vì quá thất vọng và sầu não, anh Fidel Nikitin đã tìm đến cái chết. Người quá cố vốn là nhân viên bán điện thoại di động và có bằng đại học. Trước khi kết thúc đời mình bằng cách tự lao đầu vào xe lửa đi chuyến Ludzya-Izhevsk, anh Fidel Nikitin chỉ để lại thông điệp ngắn gọn trên mạng xã hội như sau: "Cảm ơn và hãy tha thứ cho tôi".
Mot CDV tu tu vi thua cuoc tran chung ket Euro hinh anh 1



Theo cảnh sát, anh Fidel Nikitin đã tự đâm mình vào tàu lửa mà không hề do dự, bất chấp nhận được hồi còi cảnh báo. Người lái tàu kể lại rằng, bản thân không có đủ thời gian để cho dừng đoàn tàu khi thấy anh Fidel Nikitin có ý định tự tử.

Trong khi đó, người thân của nạn nhân cũng tiết lộ Fidel Nikitin hoàn toàn xuống tinh thần và bị sốc khi chứng kiến Pháp thua Bồ Đào Nha. Trước đó, anh đã đi vay rất nhiều khoản nợ nhưng không có khả năng thanh toán. Vì vậy, Fidel Nikitin nghĩ rằng việc tham gia cá cược sẽ giúp bản thân xoá nợ. Song chính quyết định đó cũng kết thúc luôn sinh mạng chàng trai trẻ.

Khi tìm hiểu nguyên nhân, người ta nhận thấy nhiều bạn trẻ bế tắc trong công việc, thất bại trong tình yêu, không tìm ra ý nghĩa, giá trị của cuộc sống, nên đã tìm đến cái chết như một sự giải thoát. Nói chung, họ thấy gánh nặng cuộc đời quá lớn, khiến không thể mang vác nổi, vì thế đành “hạ gánh buông trôi” cho dòng đời đưa đẩy.

Thứ năm tuần 15 thường niên
Lời Chúa: Mt 11, 28-30:

Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: "Hãy đến với Ta tất cả, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an. Vì ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ nhàng".

Hôm nay, Đức Giêsu mời gọi hãy mang lấy “ách” và “gánh” của Ngài để được bình an và hạnh phúc, vì “ách” của Ngài thì êm ái và “gánh” của Ngài thì nhẹ nhàng. Đồng thời Đức Giêsu cũng mời gọi mỗi chúng ta hãy học với Ngài vì Ngài hiền hậu và khiêm nhường trong lòng.
“Ách” của Đức Giêsu chính là sự “hiền hậu”, “khiêm nhường”. Khi mang lấy trong mình sự “hiền hậu”, “khiêm nhường”, chúng ta sẽ thấy mọi chuyện trở nên êm ái và nhẹ nhàng. Còn “gánh” của Đức Giêsu chính là “luật yêu thương”.
Trong đời sống của người tín hữu, chúng ta sẽ gặp không ít những khó khăn bên trong và bên ngoài. Khó khăn về thể lý lẫn tinh thần. Khó khăn về những hiểu lầm, cố chấp, bất công. Khó khăn về sự chung thủy... Những cái đó chính là những “ách” và “gánh” của cuộc đời.
Khi mang “ách” và “gánh” cuộc đời như vậy, chúng ta cảm thấy nặng nề và muốn buông xuôi, bỏ cuộc, bởi vì chúng ta đối diện và phải mang cái “ách” đó bằng sự kiêu ngạo, tự phụ, ích kỷ chứ không phải là hiền hậu và khiêm nhường theo tinh thần của Chúa. Hơn nữa, “gánh” của cuộc đời mà chúng ta vẫn mang theo chính là sự bảo thủ, ghen ghét, không thông cảm và cố chấp chứ không phải là “luật yêu thương”!
Mong sao mỗi chúng ta hãy mang lấy “ách” và “gánh” của Đức Giêsu và hãy học cùng Ngài để được bình an.
Lạy Chúa Giêsu, trong cuộc sống, chúng con luôn phải đối diện với những lo toan như cơm, áo, gạo, tiền, khiến đôi khi chúng con cảm thấy nặng nề và thất vọng. Xin Chúa ban cho chúng con biết đến với Chúa để được Chúa cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Amen.

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2016

Mạc khải cho kẻ bé mọn

Trên chuyến xe lửa tiến về Paris, một anh sinh viên trẻ ngồi bên cạnh một cụ già. Sau khi đoàn tàu chuyển bánh, cụ già rút trong túi áo ra một cỗ tràng hạt và từ từ chìm đắm trong việc cầu nguyện.

Anh sinh viên nhìn cụ già với vẻ khinh bỉ. Một lát sau anh nói: – Thưa ông, ông vẫn còn tin vào những chuyện nhảm nhí à?

Cụ già thản nhiên đáp:

– Đúng vậy, tôi vẫn tin. Còn cậu, cậu không tin sao?

Anh sinh viên cười ngạo nghễ rồi nói:

– Lúc còn con nít tôi có tin. Nhưng bây giờ khoa học đã mở mắt cho tôi và tôi không thể tin được nữa. Ông hãy quăng xâu chuỗi ấy đi và hãy học hỏi những khám phá mới, ông sẽ thấy những gì ông tin từ trước đến giờ đều là mê tín dị đoan.

Cụ già khiêm tốn hỏi:

– Cậu vừa nói về những khám phá khoa học mới. Cậu có thể giúp tôi hiểu được những khám phá ấy?

Anh sinh viên hăng hái trả lời:

– Được chứ. Ông cứ cho tôi địa chỉ, tôi sẽ gửi tặng ông những cuốn sách khoa học rồi ông sẽ thấy sự phong phú kỳ diệu của nó.

Cụ già rút trong túi ra một tấm danh thiếp và đưa cho anh sinh viên. Đọc qua tấm danh thiếp, anh thanh niên tái mặt và lặng lẽ cúi đầu đi sang toa khác, bởi vì trên tấm danh thiếp có ghi: Louis Pasteur, viện nghiên cứu khoa học Paris. Ông Louis Pasteur là một nhà bác học đã có nhiều phát minh trong lãnh vực hóa học và sinh vật học. Chính ông đã tìm ra thuốc chích ngừa bệnh chó dại. Dù thông thái như thế, nhưng ông vẫn khiêm tốn nhìn nhận Thiên Chúa là Đấng Tối Cao, vẫn nỗ lực tìm kiếm Chúa để sống gắn bó với Người. Vì thế ông đã nghe được tiếng Chúa và đón nhận được những mặc khải của Người.

Còn anh sinh viên kia khả năng và sự hiểu biết không được bao nhiêu, nhưng đã tỏ ra kiêu căng tự phụ về sự hiểu biết ấy. Sự kiêu căng của anh đã che khuất đi khuôn mặt của Thiên Chúa, đã làm át đi tiếng nói của Người trong tâm hồn anh. Chính vì thế anh đã không thể nhận ra dung mạo của Thiên Chúa, không nghe được tiếng nói của Người trong cuộc đời mình.

Thứ tư tuần 15 thường niên
Lời Chúa: Mt 11, 25-27:

Khi ấy, Chúa Giêsu thưa rằng: "Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy. Mọi sự đã được Cha Ta trao phó cho Ta. Và không ai biết Con trừ ra Cha; và cũng không ai biết Cha trừ ra Con và kẻ Con muốn mạc khải cho".

Kết quả hình ảnh cho kẻ bé mọn


Những tiến bộ của khoa học kỹ thuật đưa con người xa rời Thiên Chúa, do người ta tự hào về những thành quả khám phá của họ. Sự giàu sang, tự hào, kiêu căng… làm cho đôi mắt đức tin của họ không nhận ra mặc khải của Thiên Chúa.

Thiên Chúa yêu thương những người bé mọn, khiêm tốn vì họ chỉ biết cậy trông vào Chúa và xem mình không là gì trước mặt Chúa. Bé nhỏ trở thành điều kiện để được Chúa cho biết mầu nhiệm nước trời. Dầu là những người thông thái, biết nhiều hiểu rộng thì cũng phải trở nên bé nhỏ mới biết được Thiên Chúa. Vì chỉ nơi những tâm hồn khiêm tốn, con người mới tìm gặp vị Vua của cõi lòng.

Lạy Chúa, xin cho con khiêm nhu bé nhỏ để con dễ tìm gặp Ngài, và để con trao phó vào tay Chúa tất cả cuộc đời con. Amen!

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2016

SÁM HỐI ĐỂ ĐƯỢC ƠN THA THỨ

Sự cố ngày 11-09-2001 tại nước Mỹ khi tòa nhà tháp đôi sụp đổ và cướp đi sinh mạng của biết bao nhân tài đã làm cho cả thế giới phải sững sờ! Tại sao một đất nước nổi tiếng về an ninh, khoa học... lại để xảy ra biến cố đáng tiếc này? Sau hàng loạt những câu hỏi nhằm thỏa mãn sự thắc mắc tự nhiên của con người, thì câu hỏi quan trọng nhất và cũng là gốc rễ, căn nguyên của vấn đề được đưa ra, câu hỏi đó là:“Tại sao Thiên Chúa cho phép xảy ra một thảm họa kinh hoàng như vậy?” Và người ta nhận được câu trả lời của một người dân: “Tôi nghĩ Thiên Chúa rất buồn vì điều đó, bởi vì từ nhiều năm nay, chúng ta đã yêu cầu Ngài đi ra khỏi trường học và đời sống của chúng ta. Như thế, chúng ta làm sao có thể mong Chúa can thiệp khi ta đã khẩn thiết xin Ngài hãy để mặc chúng ta một mình!”.

Kết quả hình ảnh cho sự kiện 11.9 tại Mỹ

Thứ ba tuần 15 thường niên
Lời Chúa: Mt 11, 20-24

Khi ấy, Chúa Giêsu quở trách các thành đã chứng kiến nhiều phép lạ Người làm mà không chịu sám hối: "Hỡi Côrôzain, khốn cho ngươi! Hỡi Bethsaiđa, khốn cho ngươi! Vì nếu đã xảy ra tại Tyrô và Siđon các phép lạ diễn ra nơi các ngươi, thì họ đã mặc áo nhặm, rắc tro mà ăn năn hối cải từ lâu rồi. Nên Ta bảo các ngươi: Trong ngày phán xét, Tyrô và Siđon sẽ được xét xử khoan dung hơn các ngươi.

"Còn ngươi, hỡi Capharnaum, chớ thì ngươi nhắc mình lên tận trời sao? Ngươi sẽ phải rơi xuống địa ngục, vì nếu các phép lạ diễn ra giữa ngươi mà xảy ra tại Sôđôma, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay. Vậy Ta bảo thật các ngươi: Trong ngày phán xét, Sôđôma sẽ được xét xử khoan dung hơn ngươi".

Thật vậy, tội lớn nhất của con người ngày hôm nay chính là tội không tin có Thiên Chúa, nếu Thiên Chúa có thật, thì người ta cũng muốn loại bỏ Ngài ra khỏi cuộc sống. Vì thế, đã có một thời người ta tuyên bố rằng: “Thiên Chúa đã chết”. Đã có lần người ta lên tới cung trăng rồi bảo rằng: “Chẳng có Thiên Chúa đâu cả!”. Và cũng có một thời người ta cho rằng: khoa học tiến bộ sẽ là lời giải đáp cho mọi vấn đề, và lúc đó, khoa học sẽ trở thành nấm mồ chôn vùi Thiên Chúa!

Thật vậy, con người ngày nay ảo tưởng và ngây ngô khi nghĩ rằng: “Một tay che kín cả bầu trời” nên không cần có Thiên Chúa nữa. Họ muốn loại bỏ tôn giáo và tự tin trong thế giới thực nghiệm. Nền tảng của họ được xây dựng thuần túy trên những phát minh khoa học. Đây là những lựa chọn sai lầm.

Nên biết rằng: Thiên Chúa là nguyên nhân đệ nhất của mọi vấn đề. Lời Chúa phải là nền tảng để khám phá, xây dựng và phát minh. Một nhà nghiên cứu khoa học chân chính sẽ nhận ra quyền năng của Thiên Chúa ngay trong công trình khảo cứu của mình. Thật vậy, chính nhà bác học Newton đã nhìn nhận: “Tôi thấy Thiên Chúa đi qua ống kính viễn vọng của tôi!”.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta sám hối để được ơn tha thứ. Phải từ bỏ thái độ chai lỳ, vô ơn và bất kính trước những ơn lành mà Ngài đã ban xuống trên cuộc đời, trong gia đình, nơi Giáo xứ và ngoài xã hội. Đừng giả điếc làm ngơ; đừng kiêu ngạo, tự phụ và ích kỷ, khiến cho Lời Chúa bị bóp nghẹt và không trổ sinh hoa trái được.

Lạy Chúa Giêsu, xin tha thứ cho chúng con. Xin cho chúng con biết sám hối, nhạy bén để nhận ra thánh ý Chúa và mau mắn thi hành để khỏi bị khiển trách như dân thành Khoradin, Bethsaiđa và Capharnaum. Amen.

Jos. Vinc. Ngọc Biển

Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2016

Chữa tận căn



Có một câu chuyện tưởng tượng, tiếp nối dụ ngôn người Samaria nhân hậu, đại khái như sau: Sau khi đã tận tình cứu giúp nạn nhân bị bọn cướp đánh và bỏ rơi, người Samaria này lại có dịp đi từ Giêrusalem xuống Giêricô. Lần thứ hai này, ông cũng gặp một nạn nhân khác và như lần đầu, ông cũng lại ra tay cứu giúp. Và rồi tiếp theo trong những lần có dịp đi qua con đưởng đó, ông đều gặp nạn nhân và đều cứu giúp, cho đến một ngày kia là lần thứ 2222, khi đến chỗ thường xảy ra những vụ cướp bóc, ông cũng lại gặp một nạn nhân. Như thường lệ, ông xuống lừa, băng bó vết thương. Xong xuôi đâu đó, ông đặt nạn nhân lên lưng lừa. Với thời gian, con lừa của ông dường như cũng quen đường cũ, đem nạn nhân đến quán trọ. Nhưng lần này ông chủ quán chỉ thấy nạn nhân nằm trên lưng con lừa cũ mà không thấy người Samaria đâu. Hơi ngạc nhiên, nhưng ông chủ quán vẫn tiếp tục chăm sóc nạn nhân như thường lệ. Điều mà ông chủ quán không ngờ mãi đến lần 2222 người Samaria mới có sáng kiến giúp các nạn nhân đến nơi đến chốn. Để giải quyết tận gốc rễ, ông đã tìm đến sào huyệt của bọn cướp với hy vọng thuyết phục họ, hoặc nếu được thì giúp đỡ để họ có thể trở về sống một cuộc đời lương thiện, từ bỏ những hành động trộm cướp và giết người.

Kết quả hình ảnh cho chúa nhật 15 thường niên c

Chúa Nhật tuần 15 thường niên năm C.
Lời Chúa: Lc 10, 25-37:

Khi ấy, có một người thông luật đứng dậy hỏi thử Chúa Giêsu rằng: "Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời". Người nói với ông: "Trong Lề luật đã chép như thế nào? Ông đọc thấy gì trong đó?" Ông trả lời: "Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết sức và hết trí khôn ngươi, và hãy thương mến anh em như chính mình". Chúa Giêsu nói: "Ông đã trả lời đúng, hãy làm như vậy và ông sẽ được sống". Nhưng người đó muốn bào chữa mình, nên thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Nhưng ai là anh em của tôi?" Chúa Giêsu nói tiếp: "Một người đi từ Giêrusalem xuống Giêricô, và rơi vào tay bọn cướp; chúng bóc lột người ấy, đánh nhừ tử rồi bỏ đi, để người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ một tư tế cũng đi qua đường đó, trông thấy nạn nhân, ông liền đi qua. Cũng vậy, một trợ tế khi đi đến đó, trông thấy nạn nhân, cũng đi qua. Nhưng một người xứ Samaria đi đường đến gần người ấy, trông thấy và động lòng thương. Người đó lại gần, băng bó những vết thương, xức dầu và rượu, rồi đỡ nạn nhân lên lừa mình, đưa về quán trọ săn sóc. Hôm sau, lấy ra hai quan tiền, ông trao cho chủ quán mà bảo rằng: 'Ông hãy săn sóc người ấy và ngoài ra, còn tốn phí hơn bao nhiêu, khi trở về, tôi sẽ trả lại ông'. Theo ông nghĩ, ai trong ba người đó là anh em của người bị rơi vào tay bọn cướp?" Người thông luật trả lời: "Kẻ đã tỏ lòng thương xót với người ấy".Và Chúa Giêsu bảo ông: "Ông cũng hãy đi và làm như vậy".

Trong cuộc sống, rất nhiều lần chúng ta đã gặp phải những người đau khổ, nghèo đói, bệnh tật. Có thể là chúng ta đã đắp tai ngoảnh mặt làm ngơ như thầy tư tế và lêvi. Có thể là chúng ta cũng đã giúp đỡ họ một cách đại khái cho qua lần đoạn lượt bằng một lời chào, bằng một nụ cười, bằng một sự an ủi khích lệ hay bằng một vài ngàn đồng bạc làm phúc bố thí, nhưng có lẽ chưa một lần chúng ta dừng lại, suy nghĩ và tìm hiểu xem chúng ta phải làm những gì để chữa tận căn, để diệt tận gốc, hầu đem lại cho họ sự bình an và hạnh phúc đích thực.

Người Samaria đã lặn lội tìm vào tận hang ổ của bọn cướp, để xóa đi sự hiện diện của họ, vốn đã từng gieo rắc kinh hoàng và khổ đau cho nhiều người. Còn chúng ta thì sao?

Gặp một người nghèo túng, thay vì cho họ một số tiền nào đó, chúng ta có thể chỉ bảo cho họ một nghề nghiệp, nhờ đó mà họ sẽ tự túc tự cường, tự mình kến sống. Gặp một gia đình bất hòa, thay vì đưa ra những lời khuyên một cách chung chung, chúng ta có thể tìm hiểu đâu là nguyên nhân gây ra sự bất hòa đó, để rồi tìm cách xóa bỏ cái nguyên nhân ấy đi. Đây là một việc làm không mấy dễ dàng, thế nhưng, để sự giúp đỡ của chúng ta thự sự mang lại lợi ích cho người khác, liệu chúng ta có cùng với họ xóa bỏ tận gốc rễ nguyên nhân làm cho họ phải khổ đau hay không?

http://www.giaophanlongxuyen.org/NewsDetail.aspx?ID=20160709062059