Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016

Vai chính - vai phụ!

Trang zing.vn có bài viết rất hay về "Những diễn viên quen mặt, lạ tên trên màn ảnh Việt". Không quá nổi tiếng và hầu như chỉ đóng vai phụ nhưng những nhân vật do họ thể hiện đều có sức sống riêng, góp phần tạo nên thành công cho nhiều bộ phim.
Tấn Thi: Từng tốt nghiệp ĐH Sư Phạm Cần Thơ và có thời gian dạy học tại Tiền Giang từ năm 1972 - 1975, nhưng trong một lần ham vui Tấn Thi đăng kí thi tuyển vào trường kịch nghệ TP.HCM và chuyển từ nghề giáo sang phim trường. Nhắc đến ông, khán giả sẽ nhớ ngay đến nam diễn viên có giọng nói trầm ấm, chuyên đảm nhận vai người cha trong các bộ phim như Tình yêu pha lê, Gọi giấc mơ về, Lẵng hoa tình yêu....

Chia sẻ về nghiệp diễn đóng vai phụ gần 40 năm qua, nam tài tử 66 tuổi đã nói: “Tôi không câu nệ chức danh, cũng không đua đòi vai lớn, miễn sao vai diễn được khán giả yêu mến và trân trọng”.
Chia sẻ về nghiệp diễn đóng vai phụ gần 40 năm qua, nam tài tử 66 tuổi cho biết: “Tôi không câu nệ chức danh, cũng không đua đòi vai lớn, miễn sao vai diễn được khán giả yêu mến và trân trọng”.

Hữu Thạch: Được biết đến qua vai người chồng say xỉn của Phương Thanh trong phim Vừa đi vừa khóc, Hữu Thạch từng tốt nghiệp khoa cải lương năm 1995. Thời điểm đó chính là lúc suy yếu của sân khấu nhạc cổ, cộng thêm vẻ ngoài không đẹp và sáng sân khấu nên anh khá chật vật trong nghiệp diễn. Năm 2007, nhờ ngoại hình chân quê, anh may nắn có được vai diễn đầu tiên trong Gọi giấc mơ về của đạo diễn Xuân Cường.

Được biết đến qua vai người chồng say xỉn của Phương Thanh trong phim Vừa đi vừa khóc, Hữu Thạch từng tốt nghiệp khoa cải lương năm 1995, đúng vào thời kỳ suy yếu của sân khấu nhạc cổ, cộng thêm vẻ ngoài không đẹp và sáng sân khấu nên anh khá chật trong nghiệp diễn. Năm 2007, nhờ ngoại hình chân quê, anh may nắn có được vai diễn đầu tiên trong Gọi giấc mơ về của đạo diễn Xuân Cường


Dù gặp nhiều khó khăn, nhưng Hữu Thạch chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ nghề, nam diễn viên từng chia sẻ: “So với quãng thời gian vừa trông xe, vừa diễn vai phụ ở sân khấu của Phước Sang thì tôi đã được nhiều khán giả biết đến.Tôi không mơ ước gì hơn ngoài những gì mình đang có.

Nguyễn Văn Tùng: Xuất thân từ một nhân viên bảo vệ, nhưng nhờ vóc dáng cao ráo, phong thái đĩnh đạc cùng gương mặt sáng, anh nhanh chóng lọt vào mắt xanh của đạo diễn Lưu Trọng Ninh và có cơ hội góp mặt trong phim đầu tay Dốc tình .Ở tuổi 40, Văn Tùng chính thức bước chân vào phim trường và bắt đầu sự nghiệp vai phụ kéo dài hơn 10 năm với gần 40 bộ phim, có thể kể đến như 39 độ yêu, Thiên đường vắng em, Ảo ảnh, Chuyện tình công ty quảng cáo...

Với khán giả trẻ, ông được yêu thích khi hai lần đảm nhận vai cha của Lương Mạnh Hải trong phim Bỗng dưng muốn khóc và Vừa đi vừa khóc. Bên cạnh công việc đóng việc, Nguyễn Văn Tùng vẫn gắn bó với nghề vệ sĩ, hiện ông đang là giám đốc điều hành công ty với hơn 2.500 nhân viên.

Với khán giả trẻ, ông được yêu thích khi hai lần đảm nhận vai cha của Lương Mạnh Hải trong phim Bỗng dưng muốn khóc và Vừa đi vừa khóc. Bên cạnh công việc đóng phim, Nguyễn Văn Tùng vẫn gắn bó với nghề vệ sĩ. Hiện ông là giám đốc điều hành công ty có hơn 2.500 nhân viên. Trong ảnh, Văn Tùng (phải) cùng Thanh Thủy, Lương Mạnh Hải và đạo diễn Vũ Ngọc Đãng.

Quỳnh Lam: Nữ diễn viên 31 tuổi sở hữu nét đẹp đặc trưng của người phụ nữ Á Đông với máu tóc dài đen nhánh, đôi mắt to tròn và đôi lúm đồng tiền duyên dáng. Cô là gương mặt quen thuộc với khán giả qua nhiều bộ phim, đáng chú ý có Cô dâu tuổi dần, Mãi theo bóng em, Vết xước, Tam nam vẫn phú, Mùa thu đi một nửa... Tuy nhiên, đến nay, Quỳnh Lam chưa có được một vai diễn nặng ký để làm “bệ phóng” vươn lên hàng ngọc nữ của màn ảnh Việt.

Quỳnh Lam Sở hữu nét đẹp đặc trưng của người phụ nữ Á Đông với máu tóc dài đen nhánh, đôi mắt to tròn và đôi lúm đồng tiền duyên dáng. Trong suốt 10 năm theo nghiệp diễn, Quỳnh Lam có cơ hội tham gia các tác phẩm ăn khách. Gương mặt nữ diễn viên 31 tuổi này quen thuộc với khán giả qua hơn bộ phim, đáng chú ý có Cô dâu tuổi dần, Mãi theo bóng em, Vết xước, Hoàng hôn ấm áp, Theo dấu hương xưa, Tam nam vẫn phú, Mùa thu đi một nửa... Tuy nhiên, đến nay, Quỳnh Lam chưa có được một vai diễn thật sự đủ cân lượng để làm “bệ phóng” giúp cô vươn lên hàng ngọc nữ của màn ảnh Việt.

Quỳnh Anh: Năm 2005, Quỳnh Anh có vai diễn đầu tay trong phim Cù lao mây ngày ấy của đạo diễn Yên Sơn. Sau đó, nhờ ngoại hình trong sáng và thái độ lao động nghệ thuật nghiêm túc, nữ diễn viên tiếp tục góp mặt trong nhiều bộ phim đình đám như: Mùi ngò gai, Gọi giấc mơ về, Giấc mơ cổ tích, Bước chân hoàn vũ, Thụy khúc, Vũ điệu tình yêu, Thiên đường vắng em... Hơn 10 năm qua, nữ diễn viên 31 tuổi hầu như chỉ đóng vai phụ, nhưng những nhân vật do cô thể hiện đều có sức sống riêng, góp phần tạo nên thành công của nhiều bộ phim.

Được nhận xét là diễn viên đa tài, thế nhưng do bản tính nhút nhát đã khiến Quỳnh Anh chưa tạo được ấn tượng sâu đậm trong lòng khán giả. Năm 2005, cô có được vai diễn đầu tay trong phim Cù lao mây ngày ấy của đạo diễn Yên Sơn. Sau đó, nhờ ngoại hình trong sáng và thái độ lao động nghệ thuật nghiêm túc, nữ diễn viên tiếp tục góp mặt trong nhiều bộ phim đình đám như: Mùi ngò gai, Gọi giấc mơ về,  Giấc mơ cổ tích, Bước chân hoàn vũ, Thụy khúc, Vũ điệu tình yêu, Thiên đường vắng em... Hơn 10 năm qua, nữ diễn viên 31 tuổi hầu như chỉ đóng vai phụ, nhưng những nhân vật do cô thể hiện đều có sức sống riềng, góp phần tạo nên thành công của nhiều bộ phim.

Tấn Phát: Bén duyên với nghề diễn khi còn là sinh viên ĐH An Giang, Tấn Phát được khán giả nhớ đến qua vai Minh trong Gọi giấc mơ về. Sau đó, anh có cơ hội góp mặt trong nhiều phim truyền hình ăn khách như: Sóng tình, Hoa nắng, Giải mã tình anh, Những nàng công chúa nổi tiếng... Tuy nhiên, Tấn Phát vẫn còn thiếu chút duyên may để có bước tiến xa hơn trong sự nghiệp. Hiện tại, nam diễn viên vừa tham gia đóng phim truyền hình lẫn hoạt động ở sân khấu kịch. Anh từng đoạt huy chương bạc tại Liên hoan sân khấu kịch chuyên nghiệp toàn quốc 2012, với vai Thái trong vở Tội ác quyền lực. 
 Bén duyên với nghề diễn khi còn là sinh viên ĐH An Giang, Tấn Phát được khán giả nhớ đến qua vai Minh trong Gọi giấc mơ về. Sau đó, anh có cơ hội góp mặt trong nhiều phim truyền hình ăn khách như: Sóng tình, Hoa nắng, Giải mã tình anh, Những nàng công chúa nổi tiếng... Tuy nhiên, Tấn Phát vẫn còn thiếu chút “duyên may” để có bước tiến xa hơn trong sự nghiệp.Hiện tại, nam diễn viên vừa tham gia đóng phim truyền hình lẫn hoạt động ở sân khấu kịch. Anh từng đoạt huy chương bạc tại Liên hoan sân khấu kịch chuyên nghiệp toàn quốc 2012, với vai Thái trong vở Tội ác quyền lực.

Phúc An: Với ngoại hình mảnh mai cùng nét đẹp dịu dàng nữ tính, Phúc An đã chinh phục trái tim người hâm mộ qua hàng loạt vai diễn lấy đi không nước mắt. Người đẹp có “đôi mắt u buồn” được khán giả biết đến nhiều hơn qua các bộ phim như Những nàng công chúa nổi tiếng, Thám tử tư, Đối mặt, Về đất Thăng Long... Gia nhập phim trường gần 10 năm, tuy nhiên, Phúc An vẫn đang tìm kiếm cho cơ hội tỏa sáng trên màn ảnh để tạo cú hích cho sự nghiệp diễn xuất.

Với ngoại hình mảnh mai cùng nét đẹp dịu dàng nữ tính, Phúc An đã chinh phục trái tim người hâm mộ qua hàng loạt vai diễn lấy đi không nước mắt. Người đẹp có “đôi mắt u buồn” được khán giả biết đến nhiều hơn qua bộ phim như Những nàng công chúa nổi tiếng, Thám tử tư, Đối mặt, Về đất Thăng Long... Gia nhập phim trường đã gần 10 năm, tuy nhiên, Phúc An vẫn đang tim kiếm cho cơ hội tỏa sáng trên màn ảnh để tạo cú hích cho sự nghiệp diễn xuất của mình.

Việc vai chính vai phụ trong phim là do đạo diễn tuyển chọn và sắp xếp để phù hợp với nội dung bộ phim. Nhưng trong một bộ phim vai chính chỉ có một hoặc hai, rồi vai thứ chính cũng rất ít nhưng vai phụ thì cần rất nhiều. Và một bộ phim có thành công hay không thì chính những diễn viên vai phụ đóng vai trò hết sức cần thiết và quan trọng.

Lời Chúa: Ga 3,22-30:
Khi ấy, Chúa Giêsu cùng các môn đệ Người đến đất Giuđêa. Người ở lại đó với họ và làm phép rửa. 23 Cũng có Gioan làm phép rửa tại Ainon, gần Salim, vì ở đó có nhiều nước, và người ta đến để chịu rửa. 24 Vì chưng, khi ấy Gioan chưa bị tống ngục. 25 Xảy ra có cuộc tranh luận giữa các môn đệ của Gioan và người Do Thái về việc thanh tẩy. 26 Họ đến cùng Gioan và nói với ông: "Thưa Thầy, người đã ở với Thầy bên kia sông Giođan, mà Thầy đã làm chứng cho, nay cũng làm phép rửa và ai nấy đều đến cùng người!" 27 Gioan trả lời rằng: "Người ta không tiếp nhận gì mà không phải bởi trời ban cho. 28 Chính các ngươi đã làm chứng cho tôi là tôi đã nói: Tôi không phải là Đấng Kitô, nhưng tôi được sai đến trước Người. 29 Ai cưới vợ, thì là người chồng, còn bạn hữu của tân lang đứng mà nghe tân lang nói thì vui mừng vì tiếng nói của tân lang. Vậy niềm vui của tôi như thế là đầy đủ. 30 Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại".

                                (Nguồn: Ủy ban Thánh kinh / HĐGMVN)

Trong đoạn Lời Chúa hôm nay cũng cho chúng ta thấy hình ảnh mội diễn viên phụ rất nổi tiếng và vô cùng khiêm tốn - Thánh Gioan Tẩy Giả. Chúa Giêsu và Thánh Gioan Tẩy Giả cùng làm phép rửa, mỗi người một nơi khác nhau và mỗi người cùng có những quần chúng riêng. Và chính việc làm phép rửa này đã gây nên một cuộc tranh luận ai đúng, ai sai và ai hơn ai? Chính những môn đệ của Thánh Gioan cũng bất bình cho Thầy mình và ganh tỵ, mách lẻo với Thầy, với ý muốn là tỏ thái độ không đồng tình với hành động của Chúa Giêsu, nhưng Thánh Gioan lại có một chính kiến khác “Chúa phải nổi bật lên, còn tôi phải nhỏ đi” còn có nghĩa phải làm cho trong con người tôi phần của Chúa càng ngày càng lớn lên, và phần của xác thịt, của tội lỗi và của khuynh hướng xấu dần dần nhỏ bớt.

Lạy Chúa Giêsu, tự bản thân mỗi người chúng con, chúng con chẳng có gì. Tất cả đều là hồng ân. Hồng ân nối tiếp hồng ân. Vâng, chính vì thế, khi chúng con càng lãnh nhận nhiều, chúng con càng mắc nợ nhiều và chúng con càng phải đền trả nhiều.

Xin Chúa giúp chúng con biết giữ gìn hồng ân của Chúa, biết sử dụng hồng ân ấy cho đúng nghĩa. Xin cho chúng con biết qui hướng tất cả cho vinh danh Chúa. Amen.

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2016

THÁNH THẦN CHÚA NGỰ TRÊN TÔI.

Một người bạn kể lại: “… Trong lớp tôi dạy, có một em tên Bi bị khuyết tật bẩm sinh: sứt môi và điếc một tai trái. Bị các bạn chế diễu, em luôn cảm thấy bị bỏ rơi, thua thiệt. Em trở nên khép kín và xa lánh mọi người. Một hôm, tôi cho các em được tự do đi lại trong lớp và có thể nói nhỏ vào tai bất kỳ một người bạn nào những gì mình thích. Bi ngồi đó, không tham gia, cũng không chờ đợi. Và chính lúc đó, tôi đã đến nói nhỏ vào tai em “Ước gì Bi là đứa em nhỏ của cô!” Bi ngước mắt ngạc nhiên như dò hỏi “Có thật không cô?” Và tôi đã ôm chầm lấy em.”

Lời Chúa:  Lc 4,14-22a
14 Khi ấy, Chúa Giêsu trở về Galilêa trong quyền năng của Thánh Thần và danh tiếng Người đồn khắp miền xung quanh. 15 Người giảng dạy trong các hội đường của họ, và ai nấy đều ca tụng Người. 16 Người đến Nadarét là nơi Người sinh trưởng, và theo thói quen của Người, Người vào hội đường ngày Sabbat, và đứng dậy đọc sách. 17 Người ta trao cho Người cuốn sách Tiên tri Isaia. Người mở sách và gặp chỗ có chép rằng: 18 "Thánh Thần Chúa ở trên tôi, vì Chúa đã xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng tin mừng cho người nghèo khó, chữa lành những người sầu khổ trong tâm hồn, loan tin giải thoát cho kẻ bị giam cầm, cho người mù được thấy, giải thoát người bị áp chế, 19 công bố năm hồng ân của Thiên Chúa".

20 Người xếp sách lại, trao cho viên phụ trách, đoạn ngồi xuống. Mọi người trong hội đường đều đưa mắt chăm chú nhìn Người. 21 Người bắt đầu nói với họ rằng: "Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai các ngươi vừa nghe". 22 Và ai nấy đều công nhận lời Người và ngạc nhiên vì những lời hấp dẫn thốt ra từ miệng Người.

                    (Nguồn: Ủy ban Thánh Kinh / HĐGMVN)

Sau một thời gian hoạt động, Chúa Giêsu trở về rao giảng tại chính quê hương mình là Nadarét miền Galilê. Tại đây, trong một bối cảnh trang nghiêm và chính thức (ngày Sabbat, trong hội đường), Chúa Giêsu công bố chương trình hoạt động của Ngài: Với tư cách là Messia vừa được tấn phong, Ngài được sai đi truyền bá Phúc Âm cho những người nghèo hèn, khốn khổ. Như thế là Ngài thực hiện điều mà Thiên Chúa đã hứa từ xưa qua lời ngôn sứ Isaia.

Hôm nay Chúa vào hội đường, không phải để rao giảng nhưng để lắng nghe lời các tiên tri nói lên ý định của Chúa Cha. Chúa sai tôi loan báo tin mừng cho người nghèo khó, băng bó vết thương cho những người sầu khổ, tật nguyền, loan tin mừng cứu rỗi đến cho muôn người. Thực vậy, Chúa đã đi vào dòng đời để cứu vớt những kẻ cơ hàn. Chúa đã dùng cuộc đời mình để mang lại niềm vui và hạnh phúc cho biết bao con người. Chúa đã khai mở năm hồng ân để thi ân giáng phúc cho nhân loại chúng con. Chúng con xin tri ân và ngợi khen Chúa. Xin Chúa hãy giúp chúng biết bước theo chân Chúa để ra đi xây dựng cho thế giới này ngày một tốt hơn. Cho đói nghèo, dịch bệnh không còn là nỗi lo sợ trên cuộc sống của con người. Cho hoa công lý nở rộ khắp muôn nơi. Cho tình con người luôn liên kết với nhau hầu cùng nhau xây dựng thế giới này ngày một tốt đẹp hơn.
Kỳ diệu thay luồng gió của Thánh Thần! Ngài vẫn tác động trên tâm hồn con người, ngay trên người bạn của tôi, để luôn biết cảm thông và trao tặng… Hành vi ấy đang tiếp nối những hành vi của Chúa Giêsu, Đấng đã được Thánh Thần thúc đẩy để đem Phúc Âm cho người nghèo khó.


Lạy Chúa, khi con đói, xin gởi đến con người cần của ăn. Khi con cô đơn, xin gởi đến con người cần được thông cảm. (Epphata).

                                                                (Lm. Carôlô Hồ Bặc Xái)

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016

hoảng sợ.


(Nguoiduatin.vn) – Có 3 con rắn hổ mang chúa lần lượt tìm đến nhà một người đàn ông để “trả thù”, khiến không chỉ gia đình ông này mà cả thôn đều hoang mang, sợ hãi.

Khoảng 18h ngày 17/4/2012, khi cả gia đình ông Pham Văn Linh (55 tuổi) ở thôn Xà Râu, xã Ba Nam, huyện Ba Tơ (Quảng Ngãi) đang ở nhà thì bất ngờ thấy một con rắn hổ chúa to cứ bò thẳng vào nhà. Anh Phạm Văn Lương và Phạm Văn Mập, con ông Linh đã dùng cây bắt con rắn nặng 2,5kg, đem bán cho thương lái với giá 3 triệu đồng.

Chỉ 3 ngày sau đó, một con rắn hổ chúa khác cũng to bằng con đầu tiên đã tấn công vào nhà ông Linh. Hai anh em nhà ông Linh lại dùng cây bắt tiếp con thứ hai. Hai ngày sau đó, con rắn hổ chúa thứ 3 tiếp tục xuất hiện. Nhưng lần này gia đình ông Linh không dám bắt vì con rắn quá to, dài gần 3 mét, lại biểu hiện rất hung dữ, cổ ngước lên cao, phồng mang to hơn 2 gang tay ngang nhiên xông vao nhà. Biết không thể đấu lại con rắn này, nên gia đình ông Linh kêu cứu. Dân làng nghe tiếng đã kéo đến dùng đá, cây đuổi con rắn đi.

Ông Linh cho hay: sau khi bắt được hai con rắn hổ chúa, gia đình ông đã phát hiện một ổ trứng rắn hổ gồm 48 trứng ở dưới bụi tre cách nhà ông khoảng 50 mét. Ông đã lấy hết về cho con cháu ăn. Hiện nay các thành viên trong gia đình ông đều rất sợ. Việc xuất hiện 3 lần rắn hổ mang vào nhà giống như báo thù cho đồng loại, rất đáng sợ. Mấy hôm nay, gia đình ông không một ai dám cất bước ra khỏi nhà.

Một tuần sau đó, chị Nguyễn Thị Liên (gần nhà ông Linh) thấy vách tường ván tự nhiên rung. Sau khi kiểm tra, vợ chồng anh chị kinh hãi khi thấy con rắn hổ chúa to, dài đang ngước cổ, phồng mang, vợ chống hoảng hốt bỏ chạy. Sau đó con rắn bỏ đi. Chị Liên lo lắng: Không biết con rắn có đánh hơi được không vì trước đó, con ông Linh đã đem 2 con rắn bắt được sang nhà chị cân nhờ để bán.

Thấy có điều bất ổn và sợ hãi, cả gia đình ông Linh đã lập dàng cúng. Vợ chồng chị Liên cũng đã cúng, cầu mong rắn hổ chúa không quay trở lại nhà. Chi Liên cho biết: “Thấy dân làng cúng tôi cũng cúng theo chứ sợ lắm. Con rắn to quá, nếu nó đến nữa chắc không dám ở nhà…”.

Hiện nay, trước sự trả thù của rắn hổ mang, nỗi sợ hãi đang bao trùm toàn bộ thôn nhỏ.
(http://www.webtretho.com/forum/f26/ca-lang-hoang-so-vi-ran-ho-chua-tan-cong-tra-thu-cho-dong-loai-1232546/index4.html#post24861063)

Chuyện rắn trả thù không chỉ có ở Việt Nam mà ở những nước vốn có nền văn hóa thờ rắn như khu vực Châu Phi, Châu Mỹ và thậm chí ngay tại Việt Nam cũng có những đền thờ chỉ thờ rắn. Và ngay cả ngành y cũng có biển tượng là rắn. Con người Việt rất sợ rắn, và tâm lý hoảng sợ này như là một phản xạ không điều kiện để mỗi lần vô tình nhìn thấy rắn hoặc gặp rắn là hốt hoảng và bỏ chạy, thế nhưng cũng chính người Việt là "sát sinh" của rắn vì tận thu, tận diệt.

Lời Chúa: Mc 6, 45-52

 (Khi năm ngàn người đã được ăn no), Chúa Giêsu liền giục các môn đệ xuống thuyền, qua bờ bên kia trước mà đến Bếtsai-đa, đang khi Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện. Chiều đến, thuyền đã ra giữa biển, còn Người thì một mình ở trên đất. Khoảng canh tư đêm tối, Người thấy họ khó nhọc chèo chống vì ngược gió, Người đi trên mặt biển mà đến với họ, và Người muốn vượt qua trước họ. Họ thấy Người đi trên mặt biển, thì tưởng là ma, nên la hoảng lên. Vì ai nấy đều thấy Người và hoảng hốt, nên Người liền lên tiếng bảo họ rằng: "Hãy yên trí, chính Thầy đây, đừng sợ". Rồi Người lên thuyền họ, và gió im lặng. Tâm hồn họ lại càng sửng sốt hơn, vì họ chưa hiểu gì về vấn đề bánh: lòng họ còn mù tối.

Nhắc đến chuyện rắn để hình dung ra tâm lý hoảng sợ của con người. Có những nỗi sợ gây thiệt hại nhiều hơn cả những hiểm nguy có thực. Với bản tính yếu đuối mỏng dòn kiếp người và đứng trước những khó khăn thử thách trong cuộc đời với những hiểm nguy luôn rinh rập và bao vây, tâm lý tự nhiên là sợ và những nỗi sợ hãi này thật ra là điều rất tự nhiên theo bản ngã con người. Khi chúng ta cảm thấy mình bất lực trước một biến cố hay một thách đố nào đó trong cuộc đời, thì tự nhiên ngay lúc đó chúng ta cảm thấy khó có thể đương đầu nổi, hay khó có thể vượt qua được, đơn giản chỉ vì chúng ta cảm thấy sợ hãi.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, trong hành trình các Tông Đồ theo Chúa.Chúa Giêsu nói với các môn đệ: "Cứ an tâm, Thầy đây, đừng sợ!". Trong toàn bộ Kinh Thánh, người ta thống kê được tới 365 lần Chúa nói: "Đừng sợ!" 365 lần, tương đương với 365 ngày trong một năm.

Con người sợ nhiều thứ trong cuộc đời: sợ mất những gì đang sở hữu, sợ đau vì phải chịu đủ thứ bệnh tật, sợ ma quỉ, sợ chết, và sợ bị Thiên Chúa phạt. Những nỗi sợ hãi này làm con người trở nên nhát đảm, không dám sống và làm chứng cho sự thật. Sợ hãi tự nó không xấu, nhưng nếu sau khi được thuyết phục bởi lý trí không nên sợ, mà con người vẫn sợ, lúc đó sợ hãi trở thành tội. Khi nào con người không còn sợ hãi nữa, lúc đó con người mới thực sự biết sống. 

Và chính sự sợ  hãi cho biết là chúng ta đã, đang thiếu vắng Chúa ở trong cõi lòng chúng ta. Có một sự kiện đơn giản ở đời, một sự kiện đã được vô số người thuộc mọi thế hệ cảm nghiệm, ấu là khi có mặt Chúa Giêsu, thì bão tố yên lặng, náo loạn trở nên bình an, việc bất thể trở nên khả thể, việc không tài nào chịu đựng được biến thành việc có thể chịu đựng được, và người ta vượt được điều đáng lẽ phải ngã quỵ mà không bị ngã xuống, có Chúa Giêsu cùng đi với chúng ta, điều đó cũng có nghĩa là chúng ta sẽ chinh phục được cả bão tố".

Lời Chúa Giêsu trấn an các Tông Đồ khi xưa cũng chính là lời Ngài muốn nói, muốn nhắn nhủ với mỗi người chúng ta trong cuộc sống hôm nay; "Cứ an tâm, thầy đây, đừng sợ!" khi gặp nguy khốn, vất vả thử thách, vì Chúa luôn muốn sống bên cạnh chúng ta: "Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế". Điều quan trọng là chúng ta có nhớ đến Ngài, nhận ra Ngài và sẵn sàng phó thác cuộc đời mình trong lòng thương xót của Ngài hay không? Xin cho mỗi người chúng ta sẵn sàng đặt niềm tin tuyệt đối vào Ngài, với Ngài và trong Ngài để nhờ tình yêu và quyền năng của Chúa sẽ luôn luôn là "ách êm ái và dịu dàng" cho mỗi người chúng ta.



Thứ Hai, 4 tháng 1, 2016

Cái chết từ từ!

Đất nước Việt đã trải qua 40 năm hòa bình sau sự kiện 30.4.1975. Đất nước hoàn toàn giải phóng, không còn bom đạn, chết chóc, không còn những tiếng khóc đau thương não nề vì chiến tranh. Ngỡ tưởng Việt Nam sẽ phất lên và là đất nước đáng mơ ước của triệu triệu con người, thế nhưng đó chỉ là cái vỏ bọc, bức bình phong che đậy những ảo tưởng trong chế độ xã hội chủ nghĩa.

Việt Nam không còn chiến tranh, điều này khẳng định 100%, nhưng ngược lại với số phận tang thương của những chiến sĩ, những người dân đã hy sinh cả tính mạng vì vận mệnh dân tộc thì nay con người Việt đang tự gây chiến tranh cho chính mình; chiến tranh trong ganh tỵ, trong tham nhũng, hối lộ và nhất là cuộc chiến không khoan nhượng của lương tâm mỗi con người...

Trên báo chí, trong cuộc sống hằng ngày con người bị "buộc" dùng tất cả các loại thực phẩm độc hại mà không còn lựa chọn nào khác. Đồng tiền quá lớn khiến lương tâm con người bị "teo tóp" lại và thậm chí người Việt ngang nhiên giết hại lẫn nhau vì lợi nhuận, vì đồng tiền.

Thịt nhiễm độc, rau nhiễm thuốc trừ sâu, cá bị tồn dư kháng sinh... đang hiện diện trong bữa ăn hằng ngày của người dân, trong khi các cơ quan chức năng chưa có cách ngăn chặn hữu hiệu. Số liệu giám sát an toàn thực phẩm (ATTP) nông thủy sản 9 tháng năm 2015 do Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn thực hiện cho thấy tỉ lệ vi phạm đáng báo động. Cụ thể, 16% mẫu thịt phát hiện có vi khuẩn Salmonella; 7,6% mẫu thịt có dư lượng hóa chất, kháng sinh vượt ngưỡng; 10,3% mẫu rau có dư lượng hoạt chất thuốc bảo vệ thực vật vượt mức; 1,01% mẫu thủy sản nhiễm dư lượng hóa chất, kháng sinh cấm sử dụng/vượt ngưỡng cho phép. Cùng thời gian, Chi cục Thú y TP HCM xét nghiệm ngẫu nhiên 159 mẫu thịt heo, phát hiện 37 mẫu tồn dư kháng sinh Tetracycline vượt mức; 26 mẫu tồn dư kháng sinh Sulfadimidin và 3 mẫu dương tính với chất tạo nạc bị cấm sử dụng trong chăn nuôi là Salbutamol. Ngoài ra, đơn vị này còn phát hiện gần 28% mẫu thịt gà tồn dư kháng sinh Enrofloxacin và Flofenicol là những chất cấm trong chăn nuôi. Với thực phẩm chế biến, nhiều cơ sở không đầu tư điều kiện sản xuất để bảo đảm ATTP, mua nguyên liệu trôi nổi và lạm dụng phụ gia, hóa chất không rõ nguồn gốc để hạ giá thành. Cuối tháng 10 vừa qua, khi kiểm tra một cơ sở sản xuất chà bông không phép gần chợ Vĩnh Lộc A (xã Vĩnh Lộc A, huyện Bình Chánh, TP HCM), cán bộ Đoàn Kiểm tra liên ngành huyện Bình Chánh không khỏi rùng mình bởi cách chế biến kinh khủng ở đây. Toàn bộ chà bông thành phẩm và bán thành phẩm được đổ dưới nền nhà, ruồi nhặng bu đầy. Để có giá bán siêu rẻ, chỉ từ 45.000 đến 70.000 đồng/kg, chủ cơ sở cho thịt gà độn 2 lần bột mì và sử dụng đường hóa học.

Đã có rất nhiều cuộc hội thảo, đóng góp, nghiên cứu để giải quyết vấn nạn "thực phẩm bẩn" nói trên nhưng tất cả chì nằm trên bàn giấy, chờ và đợi các thủ tục giấy tờ, họp hành linh tinh, còn thực phẩm "bẩn" vẫn tràn lan, thậm chí tung hoành trong tất cả các ngõ ngách và con người tự nguyện chọn cho mình cái chết từ từ vì thực phẩm vì không có sự lựa chọn nào khác "không ăn cũng chết và ăn cũng chết"...



Lời Chúa: Mc 6, 34-44:
Khi ấy, Chúa Giêsu xem thấy dân chúng đông đảo thì động lòng thương xót họ, vì họ như chiên không người chăn giữ, và Người bắt đầu giảng dạy họ nhiều điều. Và khi giờ đã muộn, các môn đệ đến thưa Người rằng: "Chỗ này hoang vắng, mà giờ đã muộn, xin Thầy giải tán họ, để họ đi tới các làng các xóm gần đây mà mua gì ăn". Chúa Giêsu trả lời họ rằng: "Các con hãy cho họ ăn đi". Họ thưa Người: "Chúng con phải đi mua đến hai trăm đồng bạc bánh để phát cho họ ăn". Người nói với họ: "Các con có mấy cái bánh? Hãy đi xem". Khi biết được rồi, họ thưa: "Có năm cái bánh và hai con cá". Người ra lệnh cho họ bảo mọi người ngồi xuống làm thành từng nhóm trên cỏ xanh. Họ ngồi xuống từng nhóm, chỗ một trăm, chỗ năm mươi. Người cầm năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời mà chúc tụng, rồi bẻ bánh ra và trao cho các môn đệ, để họ phân phát cho người ta; còn hai con cá, Người cũng chia cho mọi người. Và tất cả đều ăn no. Mụn bánh và cá còn dư lại, người ta lượm được mười hai thúng đầy. Mà số người ăn là năm ngàn người.

Khi nói về thực phẩm, ta thường nghĩ đến các chất dinh dưỡng và số lượng calori thực phẩm ấy cung cấp. Thật ra, thực phẩm còn mang ý nghĩa linh thánh: đó là hồng ân Chúa ban để ta có dịp chia sẻ, bày tỏ tình liên đới với đồng loại. Tin Mừng hôm nay cho thấy các môn đệ đã có thái độ bi quan, tránh né trước cơn đói của dân chúng. Trước tiên là giải pháp đùn đẩy trách nhiệm: giải tán dân chúng để họ tự tìm kiếm gì để ăn; thứ đến là lý luận: 200 quan tiền bánh (hơn sáu tháng tiền công) cũng chẳng thấm thía gì với đám đông như vậy. Thế nhưng, chỉ cần phần đóng góp từ năm chiếc bánh và hai con cá nhỏ, phép lạ vĩ đại đã xảy ra. Trong tay Đức Giê-su, ít cũng hóa ra nhiều. Bẻ ra và trao ban là hai động tác giúp làm dịu cơn đói của người thiếu thốn.

Khi xưa, các môn đê tỏ thái độ tránh nè, bi quan trước cơn đói của dân chúng vì tự bản thân các môn đệ không đáp ứng được yêu cầu của quá nhiều dân chúng. Nhưng ngày nay, các nhà lãnh đạo, các ban ngành liên quan thì mạnh dạn "chối đây đẩy" vì cái gọi là "lòng tham không đáy" trong lương tâm chính họ.

Trước một cái bánh ngon ai ai cũng có nhu cầu và tâm lý "sở hữu" trọn vẹn, chứ nào có mấy ai dám bẻ đôi, bẻ ba để chia cho những người xung quanh cùng thụ hưởng. Lạy Chúa Giê-su, Chúa thương xót đám đông bơ vơ, và bày tỏ lòng thương xót ấy không chỉ bằng việc giảng dạy Tin Mừng Nước Trời, mà còn cho họ ăn no nê. Noi theo lòng thương xót của Chúa, xin cho mỗi người chúng con biết sẵn sàng bẻ ra và trao ban những gì mình có cho những người anh em chung quanh, đặc biệt trong Năm Thánh này. Amen.


Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016

Dọn nhà!

Cách đây 10 năm, trong thánh lễ an táng một giáo dân trong giáo xứ, Vị Linh Mục giảng lễ chia sẻ trong bài giảng về việc phải dọn nhà.
Câu chuyện ngụ ý như sau: Thánh lễ an táng cho bà cụ sẽ là thánh lễ an táng cuối cùng của Cha nơi giáo xứ này. Cha đã nhận được lệnh thuyên chuyển sang giáo xứ khác, dù chỉ là một cuộc chia ly tạm thời nhưng hành trang, vật dụng thu gom lại để chuẩn bị lên đường sao quá nặng nề. Nặng nề vì chuyện "kiến tha lâu đầy tổ", các vật dụng cần thiết mỗi ngày mỗi nhiều, thời gian dành để sàng lọc lại quả tốn không ít, bên cạnh đó tâm nặng nề vì biết bao tình cảm yêu thương mà con chiên nơi này dành cho Cha...
Bà cụ nay thân xác nằm đây nhưng có lẽ cả cuộc đời bà là những cuộc dọn dẹp, nhất là trong những phút giấy cuối đời, bà phải chuẩn bị tất cả từ vật chất đến tinh thần, nhất là tâm lý của ngày chia ly vĩnh viễn. Bình thường, thỉnh thoảng Cha vẫn qua nhà hàng xóm này thăm hỏi, động viên cũng như trao ban các phép bí tích, sự sống của Bà như ngọn nến mong manh trước gió, thế nhưng Bà vẫn sống, vẫn kiên trì chiến đấu với bệnh tật và cũng rất kiên trì lo lắng, sắp xếp tất cả để ngày ra đi bình an.
Bà sẽ không ra đi nếu không nghe tin Cha phải chuyển xứ, bà lo sợ rằng khi nhắm mắt xuôi tay thì Cha không còn ở lại và bà không còn cơ hội để được tham dự Thánh lễ của Cha, dù rằng khi xuôi tay nhắm mắt với xác thân bất động bà nào còn biết gì...

Mt 4, 12-17. 23-25:

Khi ấy, nghe tin Gioan bị nộp, Chúa Giêsu lui về Galilêa. Người rời bỏ Nadarét, đến ở miền duyên hải thành Capharnaum, giáp ranh đất Giabulon và Nephtali, để ứng nghiệm lời đã phán bởi miệng tiên tri Isaia rằng:

"Hỡi đất Giabulon và đất Nephtali, đường dọc theo biển, bên kia sông Giođan, Galilêa của ngoại bang! Dân ngồi trong tối tăm, đã thấy ánh sáng huy hoàng, ánh sáng đã xuất hiện cho người ngồi trong bóng sự chết". Từ bấy giờ, Chúa Giêsu bắt đầu rao giảng và nói: "Hãy hối cải, vì nước trời đã gần đến".

Và Chúa Giêsu đi rảo quanh khắp xứ Galilêa, dạy dỗ trong các hội đường của họ, rao giảng tin mừng nước trời, chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền trong dân. Tiếng tăm Người đồn ra khắp xứ Syria. Người ta đã đem đến cho Người đủ thứ bệnh nhân, những người mắc phải tật nguyền đau đớn, quỷ ám, kinh phong, bất toại. Người đã chữa họ lành. Dân chúng đông đảo theo Người, họ đến từ xứ Galilêa, miền Thập Tỉnh, Giêsrusalem, Giuđêa và vùng bên kia sông Giođan.


Hôm nay Chúa cũng dọn nhà: Ngài bỏ Na-da-rét để chuyển về Ca-phác-na-um. Điều đó có nghĩa là Chúa phải từ bỏ một nếp sống đã quen thuộc suốt 30 năm qua, để dấn thân vào một cuộc sống khác, bấp bênh “không có chỗ tựa đầu” (Mt 8,20); Chúa “dọn nhà” để tiếp tục cuộc từ bỏ đã bắt đầu khi Ngài “hoàn toàn trút bỏ vinh quang” của một vị Thiên Chúa, để “mặc lấy thân nô lệ, sống như người trần thế” (x. Pl 2,6-7). Chúa dọn nhà để bắt đầu giai đoạn mới trong sứ vụ của Ngài: Ngài đến ở Ca-phác-na-um, “thuộc địa hạt Dơ-vu-lun và Náp-ta-li,” vùng đất của dân ngoại, để đem Ánh Sáng Tin Mừng toả chiếu cho muôn dân, cho “đoàn dân đang ngồi trong tối tăm được thấy một ánh sáng huy hoàng” (Mt 4,16). ( 

Hôm nay, Chúa mời gọi mỗi người hãy can đảm sửa đổi chính con người mình, tâm hồn mình để sẵn sàng bước vào một giai đoạn mới. Những gì là thiếu sót, là lỗi lầm trong bốn góc tường con tim chật hẹp, ích kỉ thì hãy vứt bỏ để sẵn sàng bước đến căn nhà mới, quả tim mới trong con người mới - mới trong tâm hồn, trong suy nghĩ và trong hành động.

Lạy Chúa, Chúa dọn nhà để đem ánh sáng Tin Mừng chiếu tỏa cho muôn dân, để cho đoàn dân đang ngồi trong tối tăm được tìm thấy ánh sáng huy hoàng. Xin cho mỗi người chúng con biết siêng năng "don dep" tâm hồn mỗi người qua Bí Tích Hòa Giải để chúng con được tìm thấy và bước đi trong  Ánh sáng và ân sủng của Chúa. Amen!

Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016

Bí Quyết hạnh phúc!

Trong một chương trình truyền hình Mỹ, người ta phỏng vấn một cụ già, tuổi hạc rất cao. Người ta đặt câu hỏi như sau: "Thưa cụ, chắc cụ có một bí quyết đặc biệt để được hạnh phúc?"

Kết quả hình ảnh cho niềm hạnh phúc

Cụ già trả lời một cách đơn sơ như sau: "Không, tôi chẳng có bí quyết nào gọi là đặc biệt cả. Trái lại, nó rất đơn giản như chiếc mũi trên mặt ông vậy!". Cụ già giải thích như sau: "Mỗi buổi sáng mai, lúc thức dậy, tôi có hai điều chọn lựa, một là sống hạnh phúc, hai là sống bất hạnh. Ông nghĩ xem, tôi sẽ chọn điều nào? Dĩ nhiên tôi phải chọn được hạnh phúc".

Câu trả lời trên đây của cụ già thật đơn giản. Abraham Lincol đã nói như sau: "Con người sở dĩ có được hạnh phúc, sung sướng hay không cũng tại lòng tưởng nghĩ như vậy". Bạn có thể hạnh phúc, nếu bạn muốn như thế. Ðó là điều dễ thực hiện nhất trên đời. Bạn hãy chọn lựa sự bất hạnh. Ði đến đâu bạn cũng than thân trách phận, chắc chắn bạn sẽ được như ý. Nhưng nếu lúc nào bạn cũng tự nhủ rằng: "Mọi việc đều tốt đẹp, đời vẫn đẹp và đáng sống. Tôi chọn sống hạnh phúc", thì chắc chắn bạn sẽ được điều bạn muốn.

Trẻ con rành về nghệ thuật sống hạnh phúc hơn người lớn. Trẻ em mang vào giấc ngủ của mình vô số những mộng mơ và chúng cũng thức giấc với vô số những mộng ước, trong đó cơ bản nhất vẫn là được vui chơi.

Người lớn mà có được một tinh thần như trẻ thơ lúc tráng niên và vào tuổi già, thì quả là một thiên tài, vì họ nắm được niềm hạnh phúc thật trong tâm hồn mà Chúa đã dành để cho tuổi thanh xuân. Chúa Giêsu quả là tế nhị khi Ngài nói với chúng ta rằng cần phải có tinh thần trẻ thơ thì mới vào được Nước Trời. Nước Trời là gì nếu không phải là được sống hoan lạc trong tình yêu thương của Chúa? ( Lẽ Sống)

PHÚC ÂM: Mt 2, 1-12:

Khi Chúa Giêsu sinh hạ tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, trong đời vua Hêrôđê, có mấy nhà đạo sĩ từ Đông phương tìm đến Giê-rusalem. Các ông nói: "Vua người Do-thái mới sinh ra hiện đang ở đâu? Chúng tôi đã nhận thấy ngôi sao của Người ở Đông phương, và chúng tôi đến để triều bái Người". Nghe nói thế, vua Hêrôđê bối rối, và tất cả Giêrusalem cùng với nhà vua. Vua đã triệu tập tất cả các đại giáo trưởng và luật sĩ trong dân, và hỏi họ cho biết nơi mà Đức Kitô sinh hạ. Họ tâu nhà vua rằng: "Tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, vì đó là lời do Đấng Tiên tri đã chép: Cả ngươi nữa, hỡi Bêlem, đất Giuđa, không lẽ gì ngươi bé nhỏ hơn hết trong các thành trì của Giuđa, vì tự nơi ngươi sẽ xuất hiện một thủ lãnh, Người đó sẽ chăn nuôi Israel dân tộc của Ta".

Bấy giờ Hêrôđê ngầm triệu tập mấy nhà đạo sĩ tới, cặn kẽ hỏi han họ về thời giờ ngôi sao đã hiện ra. Rồi vua đã phái họ đi Bêlem và dặn rằng: "Các khanh hãy đi điều tra cẩn thận về Hài Nhi, rồi khi đã gặp thấy, hãy báo tin lại cho Trẫm, để cả Trẫm cũng đến triều bái Người". Nghe nhà vua nói, họ lên đường. Và kìa ngôi sao họ xem thấy ở Đông phương, lại đi trước họ, mãi cho tới nơi và đậu lại trên chỗ Hài Nhi ở. Lúc nhìn thấy ngôi sao, họ hết sức vui mừng. Và khi tiến vào nhà, họ đã gặp thấy Hài Nhi và Bà Maria Mẹ Người, và họ đã quỳ gối xuống sụp lạy Người. Rồi, mở kho tàng ra, họ đã dâng tiến Người lễ vật: vàng, nhũ hương và mộc dược. Và khi nhận được lời mộng báo đừng trở lại với Hêrôđê, họ đã qua đường khác trở về xứ sở mình.

Kết quả hình ảnh cho lễ hiển linh

Lễ Chúa Hiển Linh nhắc nhớ rằng: Chúa vẫn luôn hiện diện với con người và Ngài vẫn tỏ mình ra qua mọi dấu chỉ, mọi biến cố. Nhưng vấn đề là con người có nhạy bén để nhận ra Ngài không? Bạo vương Hê-rô-đê cũng muốn tìm Chúa, nhưng không phải để tôn thờ mà tìm để giết Chúa, vì ông sợ mất ngai vàng. Còn ba nhà đạo sĩ thì bắt đầu từ việc nghiên cứu các vì sao, họ đã dấn thân vào một cuộc hành trình đầy gian lao, nguy hiểm để tìm cho được Vua Vũ Trụ. Họ đã gặp được Ngài nơi Hài Nhi Giê-su bé nhỏ, nghèo hèn! Và họ “sấp mình thờ lạy,” dâng kính những lễ vật để tỏ lòng thần phục vị Vua Vũ Trụ mà họ vừa được triều bái. Cũng một việc “tìm Chúa”, nhưng mục đích lại rất khác nhau! Vì đi tìm Chúa khác với tìm mình.

Nơi chân trời của Lễ Giáng Sinh có xuất hiện ba khuôn mặt mới mẻ: ba nhà thông thái đến từ phương Đông. Cuộc hiển linh của Thiên Chúa đã gần kề. Trong phụng vụ của Giáo Hội, Lễ Hiển Linh mang ý nghĩa một sự biểu lộ trong đó Thiên Chúa tự mạc khải chính Ngài và bày tỏ vinh quang của Ngài.

Nhận thức ý nghĩa của ngày lễ như vậy, chúng ta trước hết sẽ nghĩ đến ánh sao đã xuất hiện trên bầu trời và dẫn đường cho các nhà thông thái. Chúng ta cũng sẽ nghĩ đến cuộc hành trình xa xôi trong đó ba người đã dõi bước theo ánh sao chỉ đường ở tít cuối chân trời.

Nhưng ngày Lễ Hiển Linh có hàm chứa một ý nghĩa sâu xa hơn nữa. Chúa Thánh Thần mời gọi chúng ta chiêm ngắm nẻo bước kín nhiệm mà các nhà thông thái này đã đi qua; đó là cuộc hành trình nội tâm tiến đến với Chúa và cảm nhận sự tỏ lộ vinh quang của Ngài. Hành trình này bắt đầu với cuộc gặp gỡ thần nhiệm của cõi lòng và trí khôn con người với ánh sáng của chính Thiên Chúa. Nói theo ngôn ngữ của Thánh Gio-an: “Aùnh sáng thật, ánh sáng chiếu soi mọi người, đã đến trong trần gian” (Ga 1, 9).

Rõ ràng là ba nhà thông thái này đã bước theo ánh sáng ấy ngay cả trước khi ánh sao kia hiện ra trước mắt họ. Qua huyền nhiệm ẩn chứa trong mọi tạo vật, họ nghe tiếng Thiên Chúa thầm thì rất rõ: “Ta đây. Ta hiện hữu. Ta là Đấng Tạo Hóa và là Chúa của toàn thể vũ trụ”.

Và chắc chắn đã có những lúc họ thoáng thấy Thiên Chúa kéo họ lại thật gần với Ngài. Ngài đã bắt đầu mạc khải cho họ sự thật rằng Ngài đang đi vào giữa lòng thế giới. Họ được hé mở cho biết nhiệm cục cứu độ – dù một cách xa xa chứ chưa phải là một nhận hiểu đầy đủ.

Và các nhà thông thái đã dùng đức tin để đáp lại cuộc hiển linh kín nhiệm mà Thiên Chúa đã thực hiện trong tâm hồn họ.

Lạy Chúa Giêsu. Ba nhà chiêm tinh đã vui mừng khi thấy ngôi sao lạ lại xuất hiện. Xin cho mỗi người chúng con cũng biết vui mừng và tạ ơn Chúa; khi đã vượt qua được những thử thách trong đời sống đức tin của chúng con. Amen!

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

Lời chứng cho sự thật!

Năm mới đã qua nhưng câu chuyện "Ai là chủ nhân thật sự của 2 tờ vé số độc đắc 3 tỷ" tại Bạc Liêu xảy ra vào tháng 10/2015 vẫn chưa có lời giải đáp thật sự và có lẽ sự thật trong câu chuyện này chỉ có lương tâm chính hai con người trong sự việc này mới thấu hiểu rõ, nhưng cái gọi là lương tâm thì lại thuốc vấn đề trừu tượng mà suy xét cho cùng lại đưa ra tòa án....

Vui khẳng định bị bạn nhậu vu cáo chiếm đoạt 2 tờ vé số trúng giải đặc biệt 3 tỷ đồng. Còn Tuấn nói mua các tờ vé số này rồi nhờ bạn giữ giùm để lấy hên.
Những ngày qua, người dân miền Tây rất quan tâm đến chuyện đôi bạn thân ở ấp Khúc Tréo B, xã Tân Phong (thị xã Giá Rai, Bạc Liêu) tranh chấp 2 tờ vé số trúng giải đặc biệt 3 tỷ đồng. Cả hai đều có lý lẽ riêng và cho rằng mình mới là người sở hữu số tiền này.

Cùng nhau đi nhậu sau khi nhận 200 triệu đồng

Trò chuyện cùng phóng viên Zing.vn, Lâm Văn Vui (28 tuổi, chủ cửa hàng cầm đồ Vui ở ấp Khúc Tréo B) cho biết, ngày 6/10, anh đến nhà ông Có để nhậu cùng bạn thân là Nguyễn Hoàng Tuấn (26 tuổi). Lúc này, Vui đưa Tuấn 500.000 đồng để mua rượu hết 50.000, còn lại 450.000 Tuấn mua 10 tờ vé số của Công ty Xổ số kiến thiết tỉnh Bạc Liêu phát hành.

Tuấn đưa tôi 5 tờ, trong đó một tờ số cuối 16, hai tờ 53, 2 tờ 92. 5 tờ còn lại Tuấn giữ có 2 số cuối là 49. Như vậy, sau khi mua rượu và vé số, còn lại 350.000 đồng nhưng Tuấn bỏ túi luôn, không đưa cho tôi", Vui kể.

Chiều cùng ngày, vợ chồng Vui dò kết quả mở thưởng của Công ty Xổ số kiến thiết tỉnh Bạc Liêu thì phát hiện 2 tờ có số cuối 92 trúng giải đặc biệt, mỗi tờ trị giá 1,5 tỷ đồng. Sáng hôm sau, vợ chồng này cùng 2 người thân đi lĩnh thưởng 2,7 tỷ đồng (đã trừ thuế) và Vui mang 200 triệu đến nhà bạn cho Tuấn trước sự chứng kiến của mẹ thanh niên này là bà Trần Thị Diệu.

"Tất cả những gì Tuấn trình đã bày với báo chí và công an đều không đúng. Tuấn mua 10 vé số, đưa tôi 5 tờ và giữ lại 5 tờ. Khi biết mình trúng độc đắc, tôi điện thoại nói với Tuấn điều này và hứa cho bạn 200 triệu đồng. Sau đó, Tuấn điện lại cho tôi, hỏi xin trước 5 triệu để nhậu nhưng tôi nói lĩnh thưởng mới đưa", Vui nhớ lại.

 Vui khẳng định bị bạn nhậu vu cáo chiếm đoạt 2 tờ vé số trúng giải đặc biệt 3 tỷ đồng. Còn Tuấn nói mua các tờ vé số này rồi nhờ bạn giữ giùm để lấy hên.
Những ngày qua, người dân miền Tây rất quan tâm đến chuyện đôi bạn thân ở ấp Khúc Tréo B, xã Tân Phong (thị xã Giá Rai, Bạc Liêu) tranh chấp 2 tờ vé số trúng giải đặc biệt 3 tỷ đồng. Cả hai đều có lý lẽ riêng và cho rằng mình mới là người sở hữu số tiền này.

Chị Nguyễn Thị Thúy Linh xác nhận đã thay mặt gia đình, đưa chứng minh nhân dân cho Công ty Xổ số Bạc Liêu để lĩnh thưởng 2 tờ vé số trúng giải đặc biệt 3 tỷ đồng. Ảnh: Việt Tường.
"Tuấn đưa tôi 5 tờ, trong đó một tờ số cuối 16, hai tờ 53, 2 tờ 92. 5 tờ còn lại Tuấn giữ có 2 số cuối là 49. Như vậy, sau khi mua rượu và vé số, còn lại 350.000 đồng nhưng Tuấn bỏ túi luôn, không đưa cho tôi", Vui kể.

Chiều cùng ngày, vợ chồng Vui dò kết quả mở thưởng của Công ty Xổ số kiến thiết tỉnh Bạc Liêu thì phát hiện 2 tờ có số cuối 92 trúng giải đặc biệt, mỗi tờ trị giá 1,5 tỷ đồng. Sáng hôm sau, vợ chồng này cùng 2 người thân đi lĩnh thưởng 2,7 tỷ đồng (đã trừ thuế) và Vui mang 200 triệu đến nhà bạn cho Tuấn trước sự chứng kiến của mẹ thanh niên này là bà Trần Thị Diệu.

Chiều 7/10, vợ chồng anh Vui thuê 2 xe ôtô và mời Tuấn với những người bạn chơi chung cùng xuống Cà Mau nhậu ăn mừng. Anh Ngô Minh Thế (đi cùng đoàn) cho biết, lúc nhậu ở Cà Mau, Tuấn với Vui nói cười vui vẻ và ai cũng mừng cho đôi bạn này được của "trời cho".

Ngược lại lời trình bày của Vui, Tuấn cho rằng tiền mua rượu và vé số là của anh. Theo Tuấn, lý do đưa bạn giữ dùm vì những ngày trước đó Vui gặp phải nhiều điều may mắn.

"Sau khi mua số, tôi đưa Vui và nói 'đèn hia sáng hia giữ đi'. Chiều đó, Vui điện thoại nói trúng độc đắc 2 tờ, hứa cho 200 triệu đồng nhưng tôi không tin. Sáng hôm sau, người bán nói vé hôm trước trúng giải đặc biệt thì tôi mới tin, lúc đó anh Vui mang 200 triệu đến đưa tôi", Tuấn trình bày.

Trả lời câu hỏi vì sao biết vé số của mình gửi trúng giải đặc biệt mà không truy cứu ngay mà nhận của Vui 200 triệu đồng, Tuấn giải thích: "Vì quá bất ngờ". Anh này cũng thừa nhận, chiều 7/10, Tuấn cùng vợ chồng Vui xuống Cà Mau nhậu ăn mừng.

Ông Bùi Tấn Luông - Trưởng ấp Khúc Tréo B cho biết, ngày 10/10, bà Diệu là mẹ Tuấn gặp ông để xác nhận hộ nghèo, xin giảm lãi ngân hàng để làm thủ tục tất toán nợ vay.

"Tôi hỏi chị Diệu ở đâu có tiền trả ngân hàng thì chị này nói Vui trúng số đặc biệt, cho Tuấn 200 triệu đồng. Sau đó, Tuấn cho mẹ mình 100 triệu, còn 100 triệu mua vàng", ông Luông khẳng định.

Trao đổi với phóng viên, bà Diệu thừa nhận đã chứng kiến Vui mang tiền đến cho Tuấn. Người mẹ này cho biết, nhờ tiền Vui cho mà gia đình đã trả hết nợ sau hơn chục năm thế chấp giấy tờ nhà đất cho ngân hàng.

"Lúc Vui đưa tiền cho Tuấn, tôi tưởng rằng anh em nó thân nhau và Vui quá tốt bụng nên cho tiền con mình chứ không biết chuyện 2 tờ vé số trúng giải đặc biệt. Nhà nghèo, thấy ai cho tiền là vui nhưng không ngờ đó là vé số con tôi gửi Vui. Phải chi Vui chia đều mỗi người một tờ thì đâu có kiện tụng", bà Diệu phân trần.

Phản bác lại lời bà Diệu, ông Lâm Văn Sơn (cha của Vui) nói: "Nếu Tuấn gửi Vui vé số thì chiều 6/10, khi nghe con tôi điện thoại nói trúng giải đặc biệt thì phải đòi lại liền chứ đâu phải chờ đến một tuần sau. Đã có người tác động, xúi Tuấn kiện con tôi".

Liên quan vụ việc, vợ anh Vui là Nguyễn Thị Thúy Linh (26 tuổi) xác nhận, chị đã thay mặt gia đình đưa chứng minh nhân dân cho Công ty Xổ số kiến thiết Bạc Liêu để làm thủ tục lĩnh thưởng. "Vừa mang tiền về nhà là chồng tôi lấy 200 triệu đồng chạy đến đưa cho Tuấn. Mẹ chồng tôi còn nói, phải đưa tận nhà trước sự chứng kiến của bà Diệu vì sợ Tuấn xài hết", chị Linh nói.

Những người làm chứng phải trung thực

Luật sư Nguyễn Văn Đức (Đoàn Luật sư TP Cần Thơ) cho biết, Công an tỉnh Bạc Liêu không khởi tố vụ án hình sự theo yêu cầu của anh Tuấn là đúng vì vụ việc liên quan đến tranh chấp dân sự. Hai bên đều đưa ra lý lẽ cho rằng họ đúng nên những người làm chứng phải khai trung thực, khách quan.

Thẩm phán Trần Trọng Hữu, Phó chánh án TAND tỉnh Cà Mau cho rằng, anh Vui là chủ sở hữu 2 vé trúng giải đặc biệt chứ không phải anh Tuấn.

"Mua vé số xong, anh đưa cho người ta bỏ túi rồi hôm sau đòi lại là không chấp nhận. Ví dụ, tôi đưa anh vé số, chiều đó anh làm mất hoặc rách nát không đổi thưởng được thì tôi kiện anh để đòi tiền hay sao. Vì vậy, Tuấn kiện Vui để đòi lại vé số trúng độc đắc là khó thuyết phục", ông Hữu phân tích.
Hiện, 

Hiện, những người nhậu tại nhà ông Có cho rằng, Tuấn gửi Vui 5 tờ vé số. Ngược lại, các nhân chứng nhậu cùng hai người này ở Cà Mau khai, Tuấn rất vui vẻ khi được Vui cho 200 triệu đồng.

"Các nhân chứng nếu có mối quan hệ thân thiết với người này hoặc người kia thì lời khai của họ chưa chắc khách quan, nói theo kiểu có lợi cho người thân của mình. Vì vậy, trong vụ này cần phải đảm bảo 3 thuộc tính là: Liên quan, khách quan và hợp pháp. Từ đó, HĐXX sẽ đánh giá chứng cứ nếu tòa án thụ lý", luật sư Đức nói.

Cùng quan điểm này, luật sư Phạm Hoài Nam (Đoàn Luật sư TP HCM) cho rằng, đây là tranh chấp hi hữu và đồng tình với quyết định đúng đắn của Cơ quan điều tra Công an tỉnh Bạc Liêu.

Theo ông Nam, người dân vẫn có thói quen và tâm lý khi không giải quyết được các vấn đề tranh chấp thì vội tố cáo nhau ra công an. Đây là hành vi rất nguy hiểm cho xã hội vì có thể đẩy một con người vào vòng lao lý và kéo theo đó là cả một hệ lụy xã hội khôn lường.

"Quyết định không khởi tố vụ án đã giúp người dân từ bỏ được thói quen như vừa nêu và cho thấy sự minh bạch của công an. Nếu cơ quan điều tra không sáng suốt thì có thể hình sự hóa tranh chấp dân sự", ông Nam nói.

Trở lại vụ việc, để xác định 2 tờ vé số là của ai thì cần phải làm rõ các tình tiết mà anh Tuấn và anh Vui trình bày. Sau khi đối chiếu với tường trình của những người bạn nhậu chung hôm đó, cơ quan chức năng sẽ có chứng cứ khách quan để giải quyết tranh chấp.

"Nếu sự việc đúng như anh Tuấn trình bày thì anh này sở hữu hai tờ vé trúng giải độc đắc. Ngược lại, khi anh Vui xác định được tiền mua vé số là của anh này đưa Tuấn mua rượu thì Vui có quyền sở hữu tài sản", luật sư Nam nêu quan điểm.

Theo ông Nam, vụ này không nên đưa ra tòa, hai bên cùng thương lượng và hòa giải với nhau là giải pháp tốt nhất. Luật sư này nhận định, vụ án có khả năng kéo dài thời gian và gây tốn kém chi phí cho cả hai bên. Về mặt đạo đức xã hội thì hai anh là bạn bè, không nên vì tranh chấp tiền trúng số để quên đi tình bằng hữu. "Tiền thì ai cũng cần nhưng tình bạn thì không thể mua được", Giám đốc Hãng luật Bến Nghé - Sài Gòn nói.

Ông Huỳnh Văn Út - Thẩm phán TAND TP Cà Mau (Cà Mau) cho rằng, anh Vui và anh Nam không nên đưa vụ việc đến công an hoặc tòa án vì "vô phúc đáo tụng đình".

Vị thẩm phán này chưa tin lời trình bày của cả hai nhưng ông Út nói, đây là tranh chấp dân sự liên quan đến hợp đồng gửi giữ (nói miệng) theo quy định của Bộ Luật dân sự. Từ đó, lợi nhuận phát sinh (trúng thưởng) từ hợp đồng gửi giữ đương nhiên thuộc về chủ sở hữu nếu hai bên không có thỏa thuận nào khác.

"Theo trình bày của những người nhậu chung thì Tuấn gửi Vui giữ vé số là có thật. Đây là chứng cứ để giải quyết 2 tấm vé số thuộc về chủ sở hữu nào.

Theo tôi, Vui nên trả lại 2 tờ vé trúng giải đặc biệt và chủ sở hữu là Tuấn cho lại bạn từ 30 đến 50% giá trị để giữ được tình cảm bạn bè. Đây là truyền thống tốt đẹp, thể hiện đạo đức và văn hóa của người Việt Nam", thẩm phán Út nói.

( http://news.zing.vn/Ai-la-chu-nhan-2-ve-so-trung-giai-dac-biet-3-ty-post613916.html)

Sự kiện này đang nhờ Tòa Án giải quyết, sự thật như thế nào vẫn chưa có đáp án, nhưng chung quy cũng vì đồng tiền - lòng tham vô đáy đã khiến tình bạn hữu trở thành ké xa lạ, thậm chí hận thù. Đâu là sự thật??? Lời chứng của đám bạn trong bàn tiệc vui hôm trước và hôm sau khác nhau, mâu thuẫn ra sao chỉ có những người trong cuộc mới có câu trả lời thỏa đáng nhất, nhưng sự thật bây giờ có như thế nào thì mâu thuẫn cũng đã xảy ra, chiến tranh tiền của đã khiến lương tâm con người đổi trắng thay đen và liệu tình cảm bạn bè, tình bằng hữu có được êm đẹp như xưa khi chén nước đã hất đổ làm sao thu lại cho đầy???

Lời Chúa: Ga 1,19-28

Ðây là chứng của Gioan, khi những người Do thái từ Giêrusalem sai các vị tư tế và các Thầy Lêvi đến hỏi ông: "Ông là ai?" Ông liền tuyên xưng, ông không chối, ông tuyên xưng rằng: "Tôi không phải là Ðấng Kitô". Họ liền hỏi: "Như vậy là thế nào? Ông có phải là Elia chăng?" Gioan trả lời: "Tôi không phải là Elia". "Hay ông là một đấng tiên tri?" Gioan đáp: "Không phải". Họ liền bảo: "Vậy ông là ai, để chúng tôi trả lời cho những người sai chúng tôi. Ông tự xưng là ai?" Gioan đáp: "Tôi là tiếng kêu trong hoang địa: Hãy sửa cho ngay đường Chúa đi, như tiên tri Isaia đã loan báo". Và những người đã được sai đến đều thuộc nhóm biệt phái. Họ hỏi Gioan rằng: "Nếu ông không phải là Ðức Kitô, cũng không là Elia, hay một tiên tri, vậy tại sao ông làm phép rửa?" Gioan trả lời: "Tôi làm phép rửa trong nước; nhưng giữa các ngươi, có Ðấng mà các ngươi không biết. Ðấng ấy sẽ đến sau tôi, nhưng chính Ðấng đó đã có trước tôi, và tôi không xứng đáng cởi dây giày cho Người". Việc này xảy ra tại Betania, bên kia sông Giođan, nơi Gioan làm phép rửa.

Trong Phúc Âm hôm nay, Thánh Gioan Tẩy Giả bị bao vây bởi những kẻ phản Đức Kitô, nào là nhóm tư tế, thầy Lêvi, và biệt phái. Họ đến hỏi ông Gioan Tẩy Giả: “ông là ai?”Nhóm có học này không khờ khạo đến nỗi không biết lý lịch của ông Gioan. Ông Gioan thuộc dòng giõi Lêvi là con của ông Da-ca-ri-a là một vị tư tế thuộc nhóm A-vi-gia và bà Ê-li-sa-bét cũng thuộc dòng tộc tư tế A-ha-ron (Luca 1:5). Vậy thì nhóm Do-thái này coi ra rất nể ông Gioan vì họ tự hào làcùng một dòng tộc Lêvi và tư tế Chúa đã tuyển chọn đặc biệt trong Cựư Ước.

Vì thế ông Gioan rất hiểu ý của họ khi hỏi câu “ông là ai?”. Ông liền trả lời: “Tôi không phải là Đấng Kitô”. Họ liền hỏi: “Như vậy là thế nào? Ông có phải là Êlia chăng?” Gioan trả lời: “Tôi không phải là Êlia”. –“Hay ông là một đấng tiên tri?” - Gioan đáp: “Không phải”. Ba Đấngtrong Cựu Ước mà người Do-thái hằng mong đợi, từ xưa đến nay, để cứu thoát họ là Đức Kitô (Mê-si-a), Đấng Tiên Tri, và Êlia. Nhóm Do-thái muốn tin rằng ông Gioan là một trong ba Đấng này.

Vậy đâu là dối trá trong câu chuyện này? Sự dối trá nằm trong sự cám dỗ của nhóm Do-thái. Họ muốn ông Gioan tự nhận mình là Đấng Kitô, là Đấng Tiên Tri, là Êlia. Cái cám dỗ của mọi người chúng ta thường là cái tự cao, tự đại. Bản tính con người hay coi trọng mình hơn người khác hoặc nghĩ mình có thể làm tất cả. Thế nhưng, Gioan Tẩy Giả đã tự hạ mình vì “không xứng đáng cởi dây giày cho Người”. Sự khiêm tốn của ông Gioan là noi gương theo Chúa Giêsu. Chúa Ngôi Hai, tuy là Thiên Chúa “nhưng hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế” (Phi-líp-phê 2:7). Vì thế, Đức Giêsu khen Gioan: “trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, không có ai cao trọng hơn ông Gioan” (Luca 7:28). Ai tự nâng mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai tự hạ mình xuống thì Chúa sẽ nâng lên. ( Phaolô Chu Trọng Phước, SDB)

Lạy Chúa Giêsu. Chúa đã đặt để Gioan Tảy Giả giữa muôn dân, để kêu gọi sự sám hối, nhờ đó nhận được ơn tha tội. Xin ban cho mỗi người trong gia đình chúng con có lòng chân thật và đức khiêm nhường, trong việc xét mình; trong sám hối, và xưng thú, để được ơn tha tội của Chúa. Amen!