Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

ghen tỵ...

Có hai đệ tử sau nhiều năm luyện tập, được sư phụ cho xuống núi để cứu nhân độ thế. Sau nhiều tháng đi khắp nơi giúp đỡ dân lành, họ trở về núi để tường trình lại cho sư phụ những việc họ đã thực hiện. Sau khi báo cáo, sư phụ thấy đệ tử A làm thật khá, nhưng đệ tử B còn khá hơn. Sự phụ cảm thấy rất hài lòng, liền nói: Hai con làm rất tốt. Ta sẽ ban thưởng cho hai con. Tuy nhiên đệ tử B lập nhiều công trạng hơn, để được công bằng, ta cho đệ tử A xin trước. Nếu đệ tử A xin một thì ta sẽ cho đệ tử B hai. Suy nghĩ giây lát, đệ tử A, trong lòng rất bất mãn, bèn nói: Xin sư phụ cho con chột một con mắt.

Chúa Nhật Tuần III Mùa Thường Niên - Năm C
Lời Chúa:  Lc 1,1-4;4,14-21:


Vì có nhiều người khởi công chép lại những biến cố đã xảy ra giữa chúng ta, theo như các kẻ từ đầu đã chứng kiến và phục vụ lời Chúa, đã truyền lại cho chúng ta, phần tôi, thưa ngài Thêophilê, sau khi tìm hỏi cẩn thận mọi sự từ đầu, tôi quyết định viết cho ngài bài tường thuật sau đây, để ngài hiểu chân lý các giáo huấn ngài đã lãnh nhận.

Bấy giờ Chúa Giêsu trở về Galilêa trong quyền lực Thánh Thần, và danh tiếng Người lan tràn khắp cả miền chung quanh. Người giảng dạy trong các hội đường và được mọi người ca tụng. Người đến Nadarét, nơi Người sinh trưởng, và theo thói quen của Người, thì ngày nghỉ lễ, Người vào hội đường. Người đứng dậy để đọc sách. Người ta trao cho Người sách tiên tri Isaia. Mở sách ra, Người gặp ngay đoạn chép rằng:

"Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, vì Ngài xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó, thuyên chữa những tâm hồn sám hối, loan truyền sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm, cho người mù được trông thấy, trả tự do cho những kẻ bị áp bức, công bố năm hồng ân và ngày khen thưởng".

Người gấp sách lại, trao cho thừa tác viên, và ngồi xuống. Mọi người trong hội đường đều chăm chú nhìn Người. Người bắt đầu nói với họ: "Hôm nay ứng nghiệm đoạn Kinh Thánh mà tai các ngươi vừa nghe".

                       (Nguồn: Uỷ ban Thánh Kinh / HĐGMVN)

Trong câu chuyện trên, chúng ta nhận thấy thái độ và hành động ghen tỵ của đệ tử A đối với đệ tử B cũng là thái độ và hành động ghen tỵ, thù hiềm của thính giả đối với Chúa Giêsu trong bài Phúc Âm hôm nay. Họ không bằng lòng đối với sự thành công của Chúa Giêsu. Đây là con ông Giuse thợ mộc, nghèo nàn. Tại sao ông ta nói hay như thế. Đối với nhà lãnh đạo tôn giáo thì họ cảm thấy bị đe doạ khi Chúa Giêsu giảng dạy hay. Chúa Giêsu được đưa lên cao, còn họ bị lép vế. Chiến thuật ghen tỵ của họ rất là đơn giản: Tìm cách hạ Chúa Giêsu xuống để họ được đưa lên cao. Thái độ ghen tỵ, hiềm thù của họ đã dẫn đến hành động đả phá. Họ dẫn đưa Người lên triền núi, để xô Người xuống vực thẳm.

Rút từ bài học Phúc Âm và nhìn vào cuộc sống của mỗi người chúng ta nói riêng và xã hội nói chung, chúng ta phải chân nhận rằng lòng ghen tỵ của con người len lỏi khắp nơi trong cuộc sống từ trong gia đình cho đến ngoài xã hội.

Trong gia đình anh chị em ghen tỵ nhau khi cảm thấy rằng mình không được thương yêu hơn anh chị em khác trong gia đình. Nơi nhà trường học sinh này ghen tỵ học sinh khác trong khía cạnh học hành. Nơi xưởng thơ nhân công này cảm thấy không bằng lòng với nhân công khác trong vấn đề tiền lương.
Quả thật, sống trong xã hội ngày hôm nay, chúng ta thường dễ đem chính mình so sánh với người khác. Chúng ta so sánh quần áo, xe cộ, nhà cửa, công danh, sự nghiệp. So sánh để rút ra điều hay điều dở làm cho cuộc sống chính mình và người khác khá hơn là rất tốt. Tuy nhiên so sánh để rồi mang đến thái độ ghen tỵ, hiềm thù, đả phá, đè bẹp, gièm pha người khác vì người khác thành công hơn mình là điều không tốt. Con người ghen tỵ sẽ không tìm thấy chính mình và không có hạnh phúc vì họ luôn ao ước vài tìm kiếm nơi người khác điều mà không phải là của họ.

Ước gì mỗi người nhìn vào chính mình để làm sao chúng ta thay đổi con người cũ đầy ghen tỵ, hiềm thù để mặc lấy con người mới đầy yêu thương, bác ái của Chúa.

Mất trí...

Trang báo điện tử Zing.vn có bài đăng: " Hóa giải "lá bùa hộ mệnh" nói về vấn đề các tay anh chị trùm giang hồ sẵn sàng chém giết không gớm tay bất kể các loại thành phần có liên quan đến miếng cơm manh áo, thậm chí ngứa mắt cũng giết. Họ coi thường luật pháp và bất chấp tù tội. Điều gì khiến họ coi trời bằng vung như thế và bài viết trên đã cho bạn đọc biết "lá bùa hộ mệnh" của họ.

Bộ hồ sơ bệnh tâm thần hoàn hảo tưởng rằng sẽ là lá “bùa hộ mệnh” cho những kẻ coi thường luật pháp, nhưng “vỏ quýt dày có móng tay nhọn”. Sự nguy hiểm của những giang hồ cộm cán tại Hải Phòng còn thể hiện ở thủ đoạn tinh vi nhằm đối phó với pháp luật. Để chuẩn bị trước cho hành động gây án mà không sợ bị pháp luật “sờ gáy”, trong một ngày đẹp trời nào đó, nhiều tên giang hồ khét tiếng bỗng dưng bị tâm thần.

Cứ gây án là bị … “động kinh”

Nói đến những thủ đoạn tinh vi của dân anh chị giang hồ, đại tá Lê Hồng Thắng - Trưởng phòng PC45, Công an TP Hải Phòng, nhắc ngay đến những kẻ gây án có hồ sơ tâm thần. Đó là lá bùa hộ mệnh mà những kẻ giang hồ cộm cán thường sử dụng để tránh tội.

Câu chuyện đấu tranh với người mang biệt danh Tộ “tích” để lại dấu ấn mạnh nhất đối với lực lượng cảnh sát hình sự (CSHS) Hải Phòng, bởi các anh đã phải bỏ biết bao công sức mới xử lý được tên tội phạm nguy hiểm này.

Tộ “tích” tên thật là Mai Đức Vượng (35 tuổi, ở quận Ngô Quyền, Hải Phòng). Ngày 28/12/2009, Vượng cùng đồng bọn dùng dao chém, gây thương tích cho anh Trần Doãn (35 tuổi, ở quận Lê Chân, Hải Phòng), khiến nạn nhân bị giảm 11% sức lao động.

Ngày 7/8/2001, Vượng lại cùng đồng bọn dùng súng bắn anh Nguyễn Chí (38 tuổi, ở quận Lê Chân, Hải Phòng), khiến anh này bị giảm 67% sức lao động. Sau quá trình điều tra, cơ quan cảnh sát điều tra công an TP Hải Phòng đã khởi tố hung thủ cùng đồng bọn về tội Giết người.

Trong thời gian Vượng bị tạm giam để điều tra, bất ngờ gia đình người đàn ông này cung cấp hồ sơ, bệnh án của một cơ sở y tế chuyên điều trị rối loạn tâm thần về căn bệnh… động kinh. Cơ quan điều tra đã giám định tâm thần tại Trung tâm Giám định pháp y tâm thần của Sở Y tế Hải Phòng.

Vượng sau đó được VKSND Hải Phòng có quyết định áp dụng biện pháp chữa bệnh bắt buộc. Do đó cơ quan cảnh sát điều tra đã phải tạm đình chỉ điều tra, bàn giao Vượng cho Viện Pháp y tâm thần Trung ương quản lý điều trị.

Dù qua công tác nghiệp vụ, các điều tra viên đều có thông tin khẳng định Vượng không hề bị tâm thần, nhưng căn cứ vào tài liệu, hồ sơ của bệnh viện thì không cớ để giam giữ hắn. Đây là trăn trở lớn của Công an Hải Phòng. Được ra ngoài xã hội, Vượng lại “giương vây giương cánh”.

Hắn gọi điện cho gia đình người bị hại, đe dọa nếu tố cáo hành vi tội ác của bọn chúng. Rồi còn chuẩn bị kế hoạch hành động tiếp theo nên luôn mang theo người một khẩu súng. Nắm bắt tình hình, ngày 13/12/2012, qua kiểm tra hành chính tại một khách sạn nằm trên địa bàn phường Đằng Hải, quận Hải An (Hải Phòng), tổ công tác của Phòng PC45 đã bắt Vượng cùng một khẩu súng K54 và 5 viên đạn.

Tuy nhiên, thêm một lần cơ quan cảnh sát điều tra bị bất lực trước chiếc “bùa hộ mệnh” của nghi phạm, tiếp tục phải trao trả anh ta cho Bệnh viện Tâm thần Trung ương để điều trị bệnh.

Cứ gây án là bị … “động kinh”

Nói đến những thủ đoạn tinh vi của dân anh chị giang hồ, đại tá Lê Hồng Thắng - Trưởng phòng PC45, Công an TP Hải Phòng, nhắc ngay đến những kẻ gây án có hồ sơ tâm thần. Đó là lá bùa hộ mệnh mà những kẻ giang hồ cộm cán thường sử dụng để tránh tội.

Câu chuyện đấu tranh với người mang biệt danh Tộ “tích” để lại dấu ấn mạnh nhất đối với lực lượng cảnh sát hình sự (CSHS) Hải Phòng, bởi các anh đã phải bỏ biết bao công sức mới xử lý được tên tội phạm nguy hiểm này.

Tộ “tích” tên thật là Mai Đức Vượng (35 tuổi, ở quận Ngô Quyền, Hải Phòng). Ngày 28/12/2009, Vượng cùng đồng bọn dùng dao chém, gây thương tích cho anh Trần Doãn (35 tuổi, ở quận Lê Chân, Hải Phòng), khiến nạn nhân bị giảm 11% sức lao động.

Ngày 7/8/2001, Vượng lại cùng đồng bọn dùng súng bắn anh Nguyễn Chí (38 tuổi, ở quận Lê Chân, Hải Phòng), khiến anh này bị giảm 67% sức lao động. Sau quá trình điều tra, cơ quan cảnh sát điều tra công an TP Hải Phòng đã khởi tố hung thủ cùng đồng bọn về tội Giết người.

Trong thời gian Vượng bị tạm giam để điều tra, bất ngờ gia đình người đàn ông này cung cấp hồ sơ, bệnh án của một cơ sở y tế chuyên điều trị rối loạn tâm thần về căn bệnh… động kinh. Cơ quan điều tra đã giám định tâm thần tại Trung tâm Giám định pháp y tâm thần của Sở Y tế Hải Phòng.

Vượng sau đó được VKSND Hải Phòng có quyết định áp dụng biện pháp chữa bệnh bắt buộc. Do đó cơ quan cảnh sát điều tra đã phải tạm đình chỉ điều tra, bàn giao Vượng cho Viện Pháp y tâm thần Trung ương quản lý điều trị.
Dù qua công tác nghiệp vụ, các điều tra viên đều có thông tin khẳng định Vượng không hề bị tâm thần, nhưng căn cứ vào tài liệu, hồ sơ của bệnh viện thì không cớ để giam giữ hắn. Đây là trăn trở lớn của Công an Hải Phòng. Được ra ngoài xã hội, Vượng lại “giương vây giương cánh”.

Hắn gọi điện cho gia đình người bị hại, đe dọa nếu tố cáo hành vi tội ác của bọn chúng. Rồi còn chuẩn bị kế hoạch hành động tiếp theo nên luôn mang theo người một khẩu súng. Nắm bắt tình hình, ngày 13/12/2012, qua kiểm tra hành chính tại một khách sạn nằm trên địa bàn phường Đằng Hải, quận Hải An (Hải Phòng), tổ công tác của Phòng PC45 đã bắt Vượng cùng một khẩu súng K54 và 5 viên đạn.

Tuy nhiên, thêm một lần cơ quan cảnh sát điều tra bị bất lực trước chiếc “bùa hộ mệnh” của nghi phạm, tiếp tục phải trao trả anh ta cho Bệnh viện Tâm thần Trung ương để điều trị bệnh.

Hóa giải 'lá bùa hộ mệnh'

Trong thời gian Vượng bị áp dụng biện pháp chữa bệnh bắt buộc, cơ quan cảnh sát điều tra đã nhận được nhiều đơn tố cáo, kiến nghị của gia đình bị hại Chí về việc Vượng giả điên để trốn tránh tội.
Vượng có đàn em chừng 30 người đều là giang hồ, lưu manh, luôn lui tới bệnh viện thăm “ông anh”, còn có cả biểu hiện quậy phá, đe dọa bác sĩ, nhân viên bệnh viện. Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội đã cử tổ công tác 10 cán bộ phối hợp với Viện Pháp y tâm thần Trung ương tổ chức giám sát, canh gác liên tục 24/24h. Đồng thời, thường xuyên trao đổi theo dõi” bệnh tình” của hắn.

Ngày 17/4/2013, Viện Pháp y tâm thần Trung ương đã hội chẩn và ra thông báo bệnh tâm thần của Vượng ổn định. Căn cứ thông báo của Viện Pháp y tâm thần Trung ương, ngày 17/4/2013, VKSND Hải Phòng đã ra quyết định đình chỉ biện pháp chữa bệnh bắt buộc đối với Mai Đức Vượng.

Ngay lập tức, Cơ quan cảnh sát điều tra đã phục hồi điều tra và ra lệnh tạm giam đối với Vượng về hành vi Giết người, Cố ý gây thương tích và tổ chức tiếp nhận an toàn bị can đưa về tạm giam tại trại tạm giam Công an Hải Phòng. (http://news.zing.vn/Hoa-giai-la-bua-ho-menh-post621283.html).

Thật đáng thương cho những con người không may mắn vướng phải những căn bệnh về thần kinh và họ không làm chủ được nhân tính, nhưng cũng rất đáng lên án những con người khỏe mạnh bình thường, có trí lực nhưng lại "lợi dụng" bệnh tật để phục vụ cho hành động bất lương, mất nhân tính, xem thường mạng sống và bất chấp luật pháp của những kẻ mệnh danh là giang hồ...

Thứ Bảy tuần II Mùa Thường Niên
Lời Chúa:  Mc 3,20-21:

THỨ BẢY TUẦN 2 THƯỜNG NIÊN

20 Khi ấy Chúa Giêsu cùng các môn đệ trở về nhà, và dân chúng đông đảo lại đổ xô tới, đến nỗi Người không dùng bữa được. 21 Những thân nhân của Người hay tin đó, liền đi bắt Người, vì họ nói: "Người đã mất trí".

                   (Nguồn: Ủy ban Thánh Kinh / HĐGMVN)

Lời Chúa hôm nay chỉ vỏn vẹn hai câu kể về việc Chúa Giê su giảng dạy và dân chúng đông đảo đổ xô tới, đến mức Người không có thời gian để ăn. Và cũng trong lúc này, lại có những người thân của Chúa cũng đến, họ đến không phải để nghe Chúa giảng dạy, nhưng họ đến để bắt Chúa về vì theo lí do của họ là Người đã bị mất trí.

Theo suy nghĩ thông thường, mất trí tức là bị thần kinh. Những thân nhân của Chúa lo lắng vì Người cứ đi hết làng này sang làng nọ, rao giảng Tin Mừng, chữa bệnh và làm nhiều phép lạ. Điều này quả thật đáng khen ngợi nhưng kết quả thì vô số những con người đã gọi Chúa là phù thủy, tức là dùng phép của quỷ dữ để lừa dân chúng. Có người thì nói Chúa bị mất trí, bị hâm hâm. Còn bọn Pharisieu thì nghi ngờ Chúa muốn chiêu mộ dân chúng để lật đổ chính quyền. Đây cũng chính là lí do khiến những người thân của Chúa lo lắng, nỗi lo như Gioan Tẩy Giả bị chém đầu và tất nhiên những người thân cũng sẽ bị dính dáng vì có liên quan họ hàng.

Lạy Chúa Giê su, khi xưa, người thân của Chúa ở làng quê Nagiazet không tin Chúa, cho là Chúa mất trí vì Chúa chỉ là con của người làm thợ mộc, các Tông đồ cũng kém tin và rất nhiều, nhiều người không tin Chúa. Hôm nay, con cũng đã, đang trải qua những ngày giờ yếu kém  niềm tin với Chúa, xin ban thêm cho con sức mạnh để con khiêm tốn nhận thấy Ngài tỏ mình thật bình thường và gian dị giữa trần gian hôm nay.





Thứ Tư, 20 tháng 1, 2016

Điềm thiêng đã tỏ!


Mấy ngày qua thông tin cụ Rùa Hồ Gươm chết được đăng tải trên rất nhiều trang thông tin, nhưng cũng rất nhanh chóng các trang thông tin chính thống phải gỡ bỏ vì Cụ Rùa mang yếu tố tâm linh khó giải thích trên phương diện khoa học.

Người Hà Nội nói riêng và tất cả người dân Việt Nam đã "mặc định" yếu tố tâm linh cho Cụ Rùa và mọi diễn biến của Cụ Rùa nổi lên, lặn xuống, bệnh tật đều gắn liền với những cột mốc quan trọng liên quan đến tình hình chính trị, kinh tế xã hội của đất nước...

Và cũng không có khó hiểu trong khi cả nước đang hướng về Đại Hội Đảng lần thứ 12 thì Cụ Rùa qua đời. Có rất nhiều luồng thông tin "tâm linh" xung quanh sự kiện này, nhất là Đại hội Đảng lần 12 này diễn ra trong tình hình chính trị của đất nước rất "nhạy cảm" và sự ra đi của Cụ Rùa đã ảnh hưởng tâm lý ít nhiều cho người dân Việt Nam.

Dù sao Cụ Rùa dù linh thiêng cách mấy cũng không thể thoát ngưỡng "sinh, lão, bệnh, tử" và dù Cụ Rùa đã trở thành biểu tượng của Hồ Gươm, của Hà Nội thì cũng không thể "bất tử" mặc dù đã có nhiều phương án chuẩn đoán, cứu chữa và thậm chí "cứu vãn" sự sống cho Cụ, nhưng rồi "điềm thiêng" hay "điềm gở" đã xảy ra bằng cái chết của Cụ trước thềm Đại Hội Đảng. Và điều gì sẽ xảy đến???
Thứ Năm tuần II Mùa Thường Niên - Ngày 21/01: Thánh Anê, trinh nữ, tử vì đạo.

Lời Chúa: Mc 3,7-12:
7 Khi ấy, Chúa Giêsu cùng các môn đệ lui về bờ biển, đám đông từ Galilêa theo Người, và từ Giuđêa, 8 Giêrusalem, Iđumê, bên kia sông Giođan, miền Tyrô và Siđon, nhiều kẻ đến cùng Người, khi nghe biết tất cả những việc Người đã làm. 9 Vì đông dân chúng, nên Người bảo các môn đệ liệu cho Người một chiếc thuyền, kẻo họ chen lấn Người. 10 Vì chưng, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, nên bất cứ ai mắc bệnh tật gì đều đến gần để động đến Người. 11 Và những thần ô uế vừa thấy Người, liền sụp lạy và kêu lên rằng: "Ngài là Con Thiên Chúa", 12 nhưng Người nghiêm cấm chúng không được tiết lộ gì về Người.

                 (Nguồn: Ủy ban Thánh Kinh / HĐGMVN)


Trong đoạn Lời Chúa hôm nay, do biết Chúa Giêsu có khả năng chữa bệnh, người ta từ khắp nơi đi theo Chúa Giêsu rất đông, đến nỗi Người phải bảo các môn đệ tìm cho Người một chiếc thuyền nhỏ cho Người lên đó “kẻo họ chen lấn Người”. Biện pháp này nhằm làm dịu đi phần nào một niềm tin tưởng có phần vụ lợi và một quan niệm có phần sai lạc về Đấng Messia.

Đoàn người lũ lượt kéo đến để nghe Chúa Giêsu rao giảng ngày càng đông hơn. Trong số họ có những người từ các miền lân cận xa xôi nhưng họ vẫn lặn lội đến để lắng nghe lời Chúa. Nhưng không phải tất cả người đến nghe Chúa Giêsu rao giảng là họ yêu mến lời Chúa, muốn thực thi lời Chúa. Trong đó cũng có những nhóm người muốn chống đối Chúa Giêsu, họ đến nghe để rồi tìm sự sai sót của Người mà bắt bẻ Người. Cũng có những người đến chỉ vì tò mò. Họ nghe đồn Chúa Giêsu có khả năng làm phép lạ và họ đến chỉ muốn xem phép lạ Chúa làm.

Tin Mừng nói họ đã đưa nhiều người bệnh đến để Chúa Giêsu chữa lành cho họ, chúng ta cũng là những người bệnh tật, không phải về thể lý ở nơi thân xác, nhưng nơi linh hồn của chúng ta. Không ai có thể đem chúng ta đến với Chúa cho bằng chính chúng ta đem chúng ta đến với Ngài để được chữa lành. Không phải bất cứ ai Chúa Giêsu cũng chữa cho khỏi bệnh tật. Trong nhiều đoạn Tin Mừng mà ta đã gặp được, trước khi Chúa làm phép lạ chữa bệnh cho họ, Chúa cũng muốn thử xem thái độ của họ có tin vào Ngài hay không. Niềm tin của chúng ta chính là chúng ta sốt sắng trong các giờ đạo đức, cũng như khi tham dự thánh lễ. Không ai tin được khi chúng ta nói chúng ta tin vào Chúa, chúng ta yêu mến Chúa mà chúng ta lại thờ ơ trong những việc phụng thờ Ngài.

Lạy Chúa Giêsu, cuộc đời của Chúa chỉ nhắm một mục đích thi hành trọn ý Chúa Cha. Tâm hồn Chúa luôn bồn chồn thao thức mong đến giờ đó được thực hiện. Nơi chúng con thì ngược lại, chúng con thường chỉ tìm vui lòng thế gian. Chúng con sợ không được ý người đời. Còn ý Cha, chúng con ít quan tâm, và nhiều khi cố tình chống lại ý Cha. Xin Chúa Giêsu sửa lại con người lệch lạc của chúng con. Xin cho chúng con hiểu được rằng: thi hành ý Cha chính là tìm con đường hạnh phúc cho chính mình. Amen.

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2016

LUẬT LÀ ĐỂ YÊU THƯƠNG

Một người thợ xây đang ở trên giàn giáo cao thì bị trượt chân rơi xuống, chẳng may trúng phải một người đang đi bộ ngang qua phía dưới. Điều oái ăm là anh thợ chỉ bị xây xát chút ít, con người khách bộ hành thì bị chấn thương nặng, hôn mê, rồi chết khi người ta đưa vào bệnh viện.
Chiếu theo luật "mắt đền mắt, răng đền răng" của miền này, gia đình nạn nhân đưa nội vụ ra tòa đòi anh thợ xây phải đền mạng. Vị quan tòa từ lâu đã thấy sự vô lý trong bộ luật địa phương, nhưng truyền thống và hủ tục từ xa xưa rất khó thay đổi. Cuối cùng, để cứu người thợ xây oan ức, ông tuyên bố: Gia đình nạn nhân đòi mạng người thợ xây theo truyền thống là chính đáng, nhưng tôi thấy cần phải nói rõ. Nếu anh ta đã giết người nhà của các ông bằng cách nào, thì các ông cũng phải giết anh ta bằng cách đó, nghĩa là một người trong gia đình các ông phải trèo lên giàn giáo cao, nhảy xuống đúng vào đầu anh thợ xây này đang khi anh đang đi ở phía dưới.
Nghe tòa phán xử, bên gia đình kiện cáo bèn vội vàng xin bãi nại. Anh thợ xây được tha bổng. Sau đó, nhận thức được sự tàn nhẫn phi lý  và mù quáng của bộ luật địa phương mình, dân chúng trong vùng quyết định loại bỏ hẳn việc "mắt đền mắt, răng đền răng" trong quan hệ xử thế giữa con người với nhau.
 Như vậy, muốn giữ được luật theo đúng nghĩa, thì ắt hẳn phải giữ luật trên tinh thần chứ  không phải trên mặt chữ.

THỨ BA TUẦN 2 THƯỜNG NIÊN

Lời Chúa: Mc 2, 23-28:
Vào một ngày Sabbat, Chúa Giêsu đi qua đồng lúa, môn đệ Người vừa đi vừa bứt lúa. Tức thì những người biệt phái thưa Người rằng: "Kìa Thầy xem. Tại sao ngày Sabbat người ta làm điều không được phép như vậy?" Người trả lời rằng: "Các ông chưa bao giờ đọc thấy điều mà Đavít đã làm khi ngài và các cận vệ phải túng cực và bị đói ư? Người đã vào nhà Chúa thời thượng tế Abiata thế nào, và đã ăn bánh dâng trên bàn thờ mà chỉ mình thượng tế được ăn, và đã cho cả các cận vệ cùng ăn thế nào?" Và Người bảo họ rằng: "Ngày Sabbat làm ra vì loài người, chứ không phải loài người vì ngày Sabbat; cho nên Con Người cũng làm chủ cả ngày Sabbat".

Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy trong mỗi cộng đồng tôn giáo, bao giờ cũng có những người đạo đức rất khắt khe trong vấn đề giữ luật đạo. Họ lo giữ luật đạo một cách rất chặt chẽ chi li sao cho đúng việc, đúng thời gian, đúng truyền thống. Đối với họ, giữ đạo là giữ lề luật.
Chính vì thế, nên khi thấy các môn đệ của Chúa Giêsu không giữ luật như họ giữ, thì họ coi đó là một điều thiếu xót đáng trách mà không thể tha thứ.
Chúng ta thấy, Chúa Giêsu không bao giờ chủ trương phá hủy lề luật: "Ta đến không phải là để phá hủy luật pháp" - "Ta bảo thật các ngươi, cho dù trời đất có qua đi nhưng một chấm một phết trong lề luật cũng không được bỏ qua". Ngài vẫn coi việc giữ luật phải xuất phát từ tình thương, nếu không, việc giữ luật sẽ chỉ là việc đạo đức bề ngoài, hình thức mà bên trong không có thực chất gì hết.
Giữ luật thể hiện tình yêu thương. Không có tình yêu thương thì không còn phải là lề luật của Chúa nữa.
Mẹ Têrêsa thành Calcutta nói: "Đừng sợ yêu thương đến độ phải hy sinh, tới mức phải nhức nhối. Tình yêu Chúa Giêsu yêu chúng ta đã đưa Ngài đến chỗ chết. Thiên Chúa quan tâm đến tình yêu của chúng ta. Chúa chẳng cần ai, Ngài có cách làm được tất cả. Ngài có thể làm luôn cả công trình của những người tài năng nhất. Chúng ta có thể làm việc đến cùng kiệt, có thể làm việc tới tuyệt mức. Nhưng nếu công việc chúng ta không gắn kết với tình yêu, sẽ là vô ích dưới mắt Chúa". Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết sống trọn vẹn cho Chúa và cho anh chị em mình trong "tình mến Chúa yêu người".
(Phêrô Nguyễn Quốc Khánh SDB)

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

Mùa cưới!

Mùa cưới luôn mang lại cảm giác ngọt ngào, rạo rực cho các cặp uyên ương. Việc chuẩn bị chu đáo, thống nhất giữa hai gia đình và tính toán hợp lý là vô cùng cần thiết với dịp vui của đôi trẻ. Có như thế, đám cưới mới không mang lại những điều phiền toái, dở khóc dở cười.

CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN C: CHÚA ĐI ĂN CƯỚI

Người được mời tham dự tất nhiên phải có quan hệ với gia đình Tân lang hoặc tân nương. Nhưng khổ nỗi ở Việt Nam mùa cưới thường bắt đầu từ tháng 10 đến cuối năm nên chuyện một tuần "dính" vài thiệp cưới là chuyện bình thường. Được mời là niềm vinh dự nhưng cũng tạo "áp lực" kinh tế rất lớn, nhất là trong thời buổi cơm áo gạo tiền hiện nay...

Hôm nay, tôi cũng được mời ăn cưới, không chỉ một mà đến 3 thiệp. Nói là chạy show đám cưới quả không sai, nhưng điều quan trọng không phải là mâm cao cỗ đầy mà chính là niềm vui - niềm vui chia sẻ một gia đình mới không chỉ trong bổn phận sinh sản duy trì nòi giống mà để phát triển gia đình theo mẫu gương Thánh Gia khi xưa...


Lời Chúa: Ga 2, 1-12:

Khi ấy, có tiệc cưới tại Cana xứ Galilêa. Và có mẹ của Chúa Giêsu ở đó. Chúa Giêsu và các môn đệ Người cũng được mời dự tiệc cưới. Và bỗng thiếu rượu, mẹ Chúa Giêsu nói với Người: "Họ hết rượu rồi". Chúa Giêsu nói với mẹ: "Hỡi bà, Con với bà có can chi đâu, giờ Con chưa đến". Mẹ Người nói với những người giúp việc: "Hễ Người bảo gì, thì phải làm theo". Ở đó có sáu chum đá, dùng vào việc thanh tẩy của người Do-thái, mỗi chum đựng được hai hoặc ba thùng nước. Chúa Giêsu bảo họ: "Hãy đổ nước đầy các chum". Họ đổ đầy tới miệng. Và Chúa Giêsu bảo họ: "Bây giờ hãy múc đem cho người quản tiệc!" Và họ đã đem đi. Khi người quản tiệc nếm thử nước đã hoá thành rượu, ông không biết tự đâu ra, nhưng những người giúp việc đã múc nước thì biết, ông mới gọi tân lang mà nói: "Ai cũng đem rượu ngon ra trước, khi khách ngà ngà thì mới đem rượu xoàng hơn. Còn ông, ông lại giữ rượu ngon tới giờ này". Chúa Giêsu đã làm phép lạ đầu tiên này tại Cana xứ Galilêa, và đã tỏ vinh quang Người và các môn đệ Người tin Người.

{Sau đó Người xuống Capharnaum làm một với mẹ Người, anh em (Người) và môn đệ của Người, nhưng các Ngài chỉ lưu lại ở đó ít ngày thôi.}

Bước vào Chúa nhật thứ hai Mùa Thường niên, Phụng vụ Giáo hội mời gọi chúng ta cùng với Chúa Giêsu sống những ngày (đầu sứ vụ công khai). Thánh Gioan Baotixita giới thiệu Chúa Giêsu cho mọi người biết: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây là Đấng xóa tội trần gian” (Phụng vụ Năm A); tiếp đến có ba môn đệ là: Anrê, Phêrô và Philipphê đã bỏ tất cả mọi sự mà đi theo người (Phụng vụ Năm B); có đồ đệ, thầy trò Đức Giêsu đi dự tiệc cưới, tại đây phép lạ đầu tiên xảy ra tại tiệc cưới Cana, khiến nước hóa thành rượu, nhờ sự can thiệp của Rất Thánh Trinh Nữ Maria, (Phụng vụ Năm C). Đức Maria, Mẹ Chúa Giêsu, với đức tin sống động, tinh tuyền và kiên vững, chỉ cho chúng ta nguồn gốc của một trong những dấu chỉ, và thực tại của nó, mà chúng ta sẽ được tham dự trong tương lai, nếu chúng ta làm “tất cả những gì Chúa Giêsu, Đấng là Tình Yêu Vĩnh Cửu (biểu tượng của rượu) dạy bảo. Lời dẫn vào Thánh lễ: “Lạy Chúa, toàn trái đất phải quỳ lạy tôn thờ, và đàn ca mừng Chúa, đàn ca mừng Thánh Danh, Lạy Chúa Trời cao cả” (Lời nhập lễ). (“Hãy ca ngợi Chúa bằng một khúc ca mới, hỡi hoàn vũ, hãy ca ngợi Chúa, hãy ca ngợi Chúa, tôn vinh danh thánh Người”.) (Tv. 95)
Theo Thánh Maximus, Giám mục thành Turin thì Rượu mà Đức Giêsu hóa từ nước thành, chính là Rượu mới của niềm vui đích thực.
Bởi Vị Thiên Chúa theo Phúc Âm mô tả đã được mời đến dự tiệc cưới. Như thế, Con Thiên Chúa đã đi dự tiệc cưới, và bằng sự hiện diện của mình, Ngài đã thánh hóa mối tình của đôi tân hôn bằng việc hóa nước thành Rượu. Ngài đã đến dự đám cưới, theo luật cũ, để chọn trong dân ngoại một người vợ sẽ luôn luôn giữ mình đồng trinh. Ngài không sinh ra từ cuộc hôn nhân của loài người như Kinh Tin Kính chúng ta đọc: “Được sinh ra mà không phải được tạo thành”. Ngài đi đến đám cưới, không phải để tham dự một bữa tiệc vui vẻ như bao nhiêu bữa tiệc. Ngài đến để mạc khải một điều kỳ diệu thực sự, hết sức đáng ngưỡng mộ. Ngài đến dự tiệc cưới, không phải để uống rượu, nhưng để trao ban cho rượu ngon nồng. Và khi mọi thực khách đang dự tiệc, bỗng thiếu rượu, Đức Maria, Mẹ Ngài đã nói với Ngài: "Họ hết rượu rồi." Chúa Giêsu, dường như trả lời với vẻ không vui cho lắm: "Hỡi bà, bà muốn tôi điều gì? "... khi trả lời: "Giờ của con chưa đến", chắc chắn đây là lúc Ngài loan báo giờ vinh quang của Ngài nơi cuộc Thương Khó, hoặc chính máu Ngài là rượu đổ ra để trao ban sự sống, và ơn cứu độ cho nhiều người. Mẹ Marie xin một đặc ân hiện tại, còn Chúa Giêsu, Ngài lại chuẩn bị trao ban niềm vui muôn thủa trong tương lai. Tuy nhiên, Thiên Chúa nhân lành đã không ngần ngại trao ban những điều nhỏ mọn cho con người, trong khi chờ đợi những điều lớn xảy đến.
Đức Maria, người mẹ diễm phúc, vì Mẹ là Mẹ thật của ConThiên Chúa, nên Mẹ đã biết trước ý định của Con Mẹ, và thấy trước được điều gì sẽ xảy đến. Đó là lý do tại sao sau khi Mẹ yêu cầu Đức Giêsu, Con Mẹ, Mẹ nhận được câu trả lời: “Việc đó có liên quan gì đến bà và tôi”; Mẹ vẫn căn dặn những gia nhân quản tiệc cưới hãy làm bất cứ điều gì Con Mẹ yêu cầu: “Người bảo sao cứ làm như vậy”. Người mẹ thiêng liêng của Chúa Giêsu chắc chắn biết rằng lời chỉ trích của Con Mẹ và Mẹ thấy Con Mẹ, một Vì Thiên Chúa đã không giấu được sự bất bình của một người đàn ông giận dữ nhưng chứa đựng một mầu nhiệm của lòng từ bi cao cả... Vì tiếp theo là nước trong chum bỗng nhiên bắt đầu nhận được sức thánh hóa để có thể chuyển màu sắc, lan tỏa hương vị của một thứ rượu ngon lành, và cùng một lúc thay đổi hoàn toàn bản chất của nó, nước đã hóa thành rượu. Và việc chuyển đổi nước thành một chất khác cho thấy sự hiện diện của Đấng Tạo Hóa, quyền năng, bởi không ai, ngoại trừ người tạo ra từ không có gì ra nước, có thể chuyển đổi nước thành một cái gì đó khác tức là rượu.
Chúng ta đang tiếp tục hành trình sống của mình trong Năm Đức Tin, tưởng cũng nên nhắc lại Mầu nhiệm Năm Sự Sáng: Thứ Hai thì ngắm: Đức Chúa Giêsu làm phép tại tiệc cưới Cana. Ta hãy xin cho được noi gương Đức Mẹ mà vững tin vào Chúa. Như vậy là Chúa nhật này, chúng ta xin cho được noi gương Đức Mẹ mà vững tin vào Chúa, tức là xin ơn Đức Tin.
Thật vậy, khi chiêm ngắm tiệc cưới Cana, nước hóa thánh rượu, loan báo hồng ân mà Chúa Giêsu thực hiện ngay trong Bí tích Thánh Thể và ghi nhớ giờ hiến dâng trên cây Thánh Giá, giờ Chúa trao ban chính thịt máu mình làm của nuôi nhân loại.
Tại Cana, Mẹ Maria đã hiện diện và can thiệp vào trong tiệc cưới. Vào giờ trên Thánh Giá; giờ Chúa Giêsu cử hành tiệc cưới với Giáo hội; Mẹ Maria cũng ở đây trong lúc chúng ta cầu nguyện; Giờ phút này đây, Mẹ cũng hiện diện để giúp đỡ chúng ta sống ơn gọi làm người, dâng hiến đời sống chúng ta hầu mưu ích cho tha nhân.
Cùng với Mẹ Maria, chúng ta xin Mẹ dạy ta học yêu mến Chúa Giêsu, Vị Hôn Phu của Giáo hội mãi mãi và yêu mến Giáo hội, Hiền thê của Chúa Giêsu.
Nhờ lời Đức Trinh Nữ Maria chuyển cầu, chúng ta cầu xin Chúa cho chính chúng ta biết để ý đến nhu cầu của anh em; đồng thời cùng nhau thành tâm cầu nguyện cho tất cả mọi người nam cũng như nữ, những người phục vụ Tin Mừng biết sống khiêm nhường phục vụ trong đời sống hàng ngày; và nhất là cầu cho những ai có trái tim khép kín biết mở ra với tha nhân. (Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ)

trở về!


Mới ngày hôm qua, vụ khủng bố ở Indonesia chính thức báo động tình trạng khủng bố IS đang lan tràn khu vực Đông Nam Á và vùng trũng này không còn là hiện thân của an toàn và cái chết chung cùng với IS đã lan rộng khắp nơi và Việt Nam có còn an toàn hay không? Một dấm chẩm hỏi mà không thể có đáp án chính xác.

IS đang là một loại siêu virus mà hiện nay cả thế giới đều chống đối và mong muốn tiêu diệt cho bằng được. IS còn nguy hiểm gấp trăm gấp vạn lần so với những căn bệnh nan y trong thế giới ngày nay khi sự sống đang bị tiêu diệt bởi hai chữ IS hiểm ác và tàn độc. Cũng trong những vụ tấn công hôm qua tại Indonesia, rất may mắn không có một người Việt nào thương vong. Cái may mắn của chúng ta lại là nỗi thương vong, tang tóc của nước bạn và những nạn nhân cũng không thể ngờ cái chết của mình lại vô nghĩa và phi nhân đạo như thế!

Dân gian có câu: sinh, lão, bệnh, tử nhưng câu nói này trong thời đại hôm nay dường như không còn phù hợp. Sinh, bệnh, lão, tử hay sinh, bệnh, tử mà vẫn chưa lão. Vì thế, con người ngày nay phải nỗ lực mỗi ngày để chiến đấu với tất cả các "mầm mống" đe dọa tính mạng con người và khi đã vượt qua, con người cảm thấy hạnh phúc.


Lời Chúa: Mc 2, 13-17

Khi ấy Chúa Giêsu đi dọc theo bờ biển, toàn dân đến cùng Người và Người giảng dạy họ. Khi vừa đi qua, Người thấy ông Lêvi con của Alphê, đang ngồi nơi bàn thu thuế. Người bảo ông: "Hãy theo Ta". Ông liền đứng dậy theo Người. Và xảy ra là khi Người dùng bữa tại nhà ông, nhiều người thu thuế và tội lỗi cùng đồng bàn với Chúa Giêsu và các môn đệ của Người, vì đã có nhiều kẻ theo Người. Những luật sĩ và biệt phái thấy Người ngồi ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi, liền nói với các môn đệ Người rằng: "Tại sao thầy các ông lại ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi?" Nghe vậy, Chúa Giêsu bảo họ: "Những người khoẻ mạnh không cần gì đến thầy thuốc, nhưng là những người đau yếu. Ta không đến để kêu gọi những người công chính, mà kêu gọi những người tội lỗi".

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng nói về một vấn đề trên đó là bệnh tật, đau ốm mà có lẽ ai trong chúng ta cũng đã từng nếm cảm và có kinh nghiệm về nó. Khi bị bệnh, không ai có thể nói mạnh được. Họ cần có người giúp đỡ và chăm sóc, nhất là họ cần đến với bác sĩ để được kiểm tra sức khỏe và được điều trị.

Đoạn Tin Mừng thánh Mácô kể lại hôm nay nói về một bệnh nhân được Chúa chữa khỏi đó là ông Lêvi, chỉ có khác một điều là thay vì ông là bệnh nhân phải tìm đến bác sĩ (Thiên Chúa) thì nay chính Chúa lại đi bước trước đến với ông và chữa lành cho ông.

Như chúng ta đã biết, căn bệnh thể xác làm cho chúng ta đau khổ, giằng vặt như thế nào thì căn bệnh tinh thần, linh hồn còn làm cho chúng ta khổ đau biết là chừng nào. Ong Lêvi mắc phải căn bệnh hiểm nghèo là quân thu thuế và bị liệt vào hàng những kẻ tội lỗi, cho nên mọi người phải tránh xa.

Chúa Giêsu gạt bỏ những thành kiến của xã hội. Ngài là vị lương y đầy nhiệt huyết và tình yêu đã luôn tìm kiếm những bệnh nhân để chữa lành. Vì thế khi thấy Chúa Giêsu tiếp xúc với ông Lêvi cùng tất cả những người bạn của ông thì nhóm Pharisêu đã phản đối Chúa Giêsu vì đã tiếp xúc với bọn tội lỗi thì sẽ bị lây nhiễm. Thế nhưng, Chúa Giêsu đã mở trí cho những người Pharisêu hiểu một chân lý là người đau ốm thì mới cần uống thuốc chứ không phải người mạnh khỏe.

Vì nhận mình đau yếu, tội lỗi nên ông Lêvi và các bạn của ông đã được lãnh nhận ơn chữa lành từ lòng từ bi bao dung của Thiên Chúa, còn những người Pharisêu thì cho mình là người khỏe mạnh, công chính cho nên ơn cứu độ đã không đến được với họ. Vì thế, họ ở mãi trong tình trạng tội lỗi của mình mà không hay biết.

Lạy Chúa Giêsu, chúng con là những tội nhân cần đến lòng từ bi tha thứ của Chúa, xin chữa lành cho chúng con và giúp chúng con sống mãi trong ơn nghĩa Chúa. Chỉ khi nào chúng con thực sự chấp nhận những lầm lỗi của mình, chúng con mới biết chạy đến với Chúa để được Chúa cứu chữa và từ đó, chúng con sẽ được mạnh khỏe thật. Hơn nữa, chúng con còn cảm thấy hạnh phúc và an tâm vì biết rằng chúng con luôn ở trong sự quan tâm, chăm sóc của Chúa. Chúng con cảm tạ Chúa. Amen.
(Giuse Nguyễn Hồ Điệp, SDB.)

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016

Tái tạo thế giới


Lời Chúa: Lc 3, 15-16. 21-22:
Khi ấy, trong lúc dân chúng đang mong đợi, và mọi người tự hỏi trong lòng rằng: "Gioan có phải là Ðấng Kitô không?", Gioan lên tiếng bảo mọi người rằng: "Phần tôi, tôi rửa anh em trong nước, nhưng Ðấng cao trọng hơn tôi đang đến, và tôi không xứng đáng cởi dây giày cho Người, chính Người sẽ rửa anh em trong Chúa Thánh Thần và trong lửa!"
Vậy khi tất cả dân chúng đã chịu phép rửa, và chính lúc Chúa Giêsu cũng đã chịu phép rửa xong, Người đang cầu nguyện, thì trời mở ra và Thánh Thần Chúa ngự xuống trên Người dưới hình chim bồ câu, và có tiếng từ trời phán: "Con là Con yêu dấu của Cha, Con đẹp lòng Cha".

CÁC BÀI SUY NIỆM LỂ CHÚA GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA

"Chúng ta phải hoàn tất sự tái tạo thế giới mà Chúa Cha đã khởi sự kể từ lúc Chúa Giêsu chịu phép rửa"

Người xưa có một quan niệm về vũ trụ rất ngộ nghĩnh. Họ chia nó thành 3 tầng thế giới chồng lên nhau giống như 3 tầng bánh "ga tô". Tầng trên cùng là nơi Chúa ngự được gọi là Trời hay Thiên đường. Tầng giữa nơi có loài người sinh sống được gọi là thế giới sinh vật, còn tầng chót là nơi con người sẽ đến sau khi chết, được gọi là âm phủ hay thế giới người chết.

Từ khi Adam, Eva phạm tội, tầng giữa tức thế giới sinh vật càng ngày càng trở nên tồi tệ. Vì thế, các thánh nhân đã cầu xin Chúa từ Trời ngự đến cứu giúp trần thế hỗn loạn của họ. Chẳng hạn, Tiên tri Isaia đã nài xin Chúa: "Sao Ngài không xé bầu trời xuống với chúng con?" (Is 64,1); và tác giả Thánh vịnh cũng kêu cầu: "Lay Chúa, xin hãy xé bầu trời ra và xuống với chúng con" (Tv 144,5).

Chúng ta phải đọc Bài Phúc Âm lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa trong bối cảnh này. Bài Phúc Âm mô tả 3 biến cố xảy ra ngay sau khi Chúa Giêsu chịu phép rửa. Trước hết là bầu trời mở ra trên Chúa Giêsu; tiếp đến là một con chim bồ câu từ trời xuống bay lượn trên Chúa Giêsu và trên nước; và cuối cùng là tiếng nói từ trời thốt ra: "Con là Con Ta rất yêu dấu". Bây giờ chúng ta hãy xét kỹ hơn từng biến cố một.

Trước hết là biến cố bầu trời mở ra trên Chúa Giêsu. Theo những điều đã nói ở phần trên, chúng ta có thể hiểu rõ ý nghĩ của biến cố này. Lời cầu xin của các thánh nhân đang được đáp trả. Chúa đã xé bầu trời đến trần gian để chỉnh đốn sự hỗn loạn nơi đây. Nói cách khác, việc Chúa Giêsu xuất hiện và chịu phép rửa nơi sông Giođan đánh dấu bình minh của một kỷ nguyên mới trong lịch sử nhân loại.

Từ đó, chúng ta bước sang xem xét biến cố kế tiếp cũng xảy ra ngay sau khi Chúa Giêsu chịu phép rửa. Thần Khí Chúa dưới hình một con chim bồ câu từ tầng trời mở toang bay xuống lượn vòng trên Chúa Giêsu và trên mặt nước. Sự kiện này nhắc ta nhớ lại lúc bắt đầu tạo dựng thế giới Thần Khí cũng bay là là trên nước giống như vậy. Sách Sáng Thế đã mô tả giây phút oai nghi ấy như sau: “Từ nguyên thuỷ… Thần lực Chúa chuyển động trên mặt nước. Đoạn Chúa truyền lệnh: 'Hãy có ánh sáng, lập tức ánh sáng liền xuất hiện.'” (St 1,1-3) Như thế, sách Sáng Thế là nền tảng giúp ta hiểu ý nghĩa biến cố thứ hai này. Chim bồ câu bay lượn trên Chúa Giêsu và trên nước là hình ảnh muốn báo cho chúng ta biết sắp có một cuộc tạo dựng mới xảy ra. Chúa sắp sửa tái tạo và canh tân thế giới chúng ta. Ngài sắp sửa thực hiện lời hứa qua môi miệng Tiên tri Isaia: "Ta sắp tạo dựng một trái đất mới, những sự việc đã qua sẽ không còn được nhắc nhở nữa… Trên trái đất mới này chỉ toàn là sự vui mừng và hạnh phúc." (Is 65,17-16)

Chúng ta hãy tiếp tục xét đến biến cố thứ ba cũng là biến cố sau cùng xảy ra ngay sau khi Chúa Giêsu chịu phép rửa. Bầu trời vừa mở ra thì có chim bồ câu lượn là là trên mặt nước và có tiếng nói từ trơi vọng xuống: "Con là Con Ta yêu dấu". Ý nghĩa của biến cố thứ ba này thật rõ ràng: Chúa Giêsu được xác nhận là Con Thiên Chúa, là "Adam mới", là trưởng tử của công cuộc tạo dựng mới. Khi bình luận về vai trò của Chúa Giêsu được ví như Adam mới trong cuộc tân tạo, Thánh Phaolô đã viết cho các tín hữu Côrintô: "Người thứ nhất - tức Adam - từ đất mà ra và thuộc về đất, người thứ hai - tức Đức Giêsu - từ trời mà đến… Chúng ta đã mang trong mình hình ảnh con người bởi đất - tức Adam cũ - thế nào, thì chúng ta cũng mang hình ảnh con người bởi trời - tức Adam mới - như thế." (1 Cr 15,47-49)

Tóm lại, 3 biến cố xảy ra ngay khi Chúa Giêsu chịu phép rửa mặc khải cho ta biết 3 điều:

* Trước hết, bầu trời mở ra nói lên việc Chúa từ trời ngự xuống cõi trần chúng ta.

* Thứ đến, hình chim bồ câu bay lượn trên nước và trên Chúa Giêsu diễn tả việc Chúa đang bắt đầu một cuộc tạo dựng mới.

* Và cuối cùng, tiếng nói vọng ra từ trời nhằm mục đích xác nhận Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, là "Adam mới" trong cuộc tái tạo này.

Từ đó, chúng ta rút ra kết luận thực tiễn sau đây: Chúng ta là công dân của hai thế giới, nghĩa là chúng ta mang trong mình hình ảnh của Adam thứ nhất lẫn Adam thứ hai, nên chúng ta chia sẻ sự sống với cả hai vị này. Chúng ta từng cảm nghiệm được sức lôi cuốn về mặt xác thịt của Adam thứ nhất và sự thôi thúc tinh thần của Adam thứ hai. Điều này cắt nghĩa được lý do chúng ta thường bị xâu xé về mặt tâm linh; vì chúng ta vừa bị lôi cuốn làm điều tốt, đồng thời bị lôi cuốn làm điều xấu. Trong thư gởi tín hữu Rôma, chính Thánh Phaolô đã nhắc lại sự xâu xé tâm linh này: "Tôi không làm điều tôi muốn, mà lại làm điều tôi ghét." (Rm 7,15)

Và như thế, bài Phúc Âm hôm nay làm nổi bật 2 sự kiện. Sự kiện thứ nhất cách đây hơn 2.000 năm, Thiên Chúa đã xuống trần gian, nơi con người Chúa Giêsu, để bắt đầu công cuộc tái tạo. Sự kiện thứ hai mà bài Phúc Âm cho biết là mỗi người chúng ta là một phần trong cuộc tái tạo này. Chúa tái tạo chúng ta khi chúng ta chịu phép rửa tội bằng cách tháp nhập chúng ta vào thân thể Đức Giêsu, Con Ngài. Tuy nhiên, Chúa giao cho chúng ta trách nhiệm hoàn tất việc tái tạo của riêng chúng ta bằng cách chúng ta cầu nguyện và nhận lãnh các bí tích, đặc biệt là Bí tích Thánh Thể. Và cuối cùng, chúng ta nên nhớ rằng, chỉ khi nào chúng ta kết hiệp với Chúa Giêsu, chúng ta mới có thể gọi Chúa là Cha, và đồng thời chỉ khi nào Thiên Chúa là Cha thực sự của chúng ta, thì chúng ta mới được chia sẻ sự sống vĩnh cửu với Ngài.

Để kết thúc, chúng ta hãy đọc lại lời Thánh Phalô nhắn gởi chúng ta trong Bài đọc 2:

"Bất kỳ ai trong bất cứ dân tộc nào, ai kính sợ Thiên Chúa và thực thi công chính đều được Ngài đón nhận. Thiên Chúa đã sai Lời Ngài đến cùng con cái Israel loan tin bình an qua con người Đức Giêsu là Chúa cả muôn loài."

                                                                                                               (Lm. Mark Link)